Hơn nữa hắn còn phải lên núi săn bắn, nếu không thì đâu kiếm được đủ tiền để lo cho cả nhà.
Trong nhà giờ lại thêm một người là y, nhưng chẳng thêm được một đôi tay làm việc, chỉ thêm một cái miệng để ăn. Nghĩ vậy, y thấy trong lòng có chút áy náy.
Ôn Dã Thái vừa ăn vừa nói, chỉ chốc lát đã vét sạch cả bát cơm lớn: "Ngươi cứ yên tâm dưỡng bệnh, việc trong nhà vốn chẳng cần ngươi lo. Khi nào rảnh thì vào trong phòng nghỉ cho nhiều, đến bữa thì ra ăn cơm. Nếu ngươi mà ngã hay bị thương chẳng phải lại càng phiền thêm sao."
Cách nói đó nghe thật thong dong, dễ chịu, nhưng với một nam nhân lành lặn tay chân đầy đủ như Dụ Thương Chi, thì khi nghĩ đến thân phận "con rể ở rể" của nguyên chủ cùng cái túi tiền nghèo kiết xác của mình, y thật sự khó mà không nghĩ tới hai chữ ăn bám.
Chỉ là trên bàn còn có hai đứa nhỏ, y đành nuốt lời xuống không nói.
Cơm nước xong xuôi, dọn dẹp bát đũa, nghỉ ngơi một lát rồi cũng đến giờ đi ngủ.
Người làm ruộng sống theo mặt trời. Sáng dậy sớm, nên đêm đến cũng ngủ sớm.
Trước khi đi ngủ, Ôn Dã Thái bưng vào một bát thuốc vừa sắc xong. Thuốc còn bốc khói, nhiệt độ vừa vặn để uống, bên cạnh còn có một cái bát nhỏ đặt hai viên ô mai ngào mật.
Dụ Thương Chi nhận lấy, nhíu mày, nhân lúc thuốc còn nóng liền uống một hơi cạn sạch.
Thang thuốc vừa đắng vừa cay, khiến đầu lưỡi tê lại, suýt co rút. Khi bát trên tay đã nhẹ, y đưa tay dò tìm mặt bàn, định đặt bát xuống.
Chưa kịp thì Ôn Dã Thái đã đón lấy, rồi trong lòng bàn tay y lại được nhét thêm thứ gì đó.
"Ngậm cái này đi, át bớt vị thuốc."
Dụ Thương Chi hơi nghi hoặc, nhưng vẫn đưa vật trong tay vào miệng, vị chua ngọt lan tỏa khắp đầu lưỡi, hóa ra là ô mai ngào mật.
"Tam Nha thích ăn món này lắm, ta mỗi lần ra trấn đều mua một gói. Không biết ngươi có thích không."
Nói ra có lẽ chẳng ai tin, nhưng Dụ Thương Chi từ nhỏ đến lớn, ở kiếp trước chưa từng nếm được một chút ngọt ngào nào sau khi uống thuốc.
Dụ gia có gia phong nghiêm khắc, cho rằng người học y phải biết "nếm trăm loại thảo dược", đã học y thì sao có thể sợ vị đắng của thuốc?
Bởi vậy, con cháu Dụ gia dù thuốc có đắng hay chát đến đâu cũng phải mặt không đổi sắc mà uống hết.
Chỉ cần tỏ ra yếu đuối hay không vui thì thể nào cũng bị mắng cho vài câu.
Không ngờ bây giờ lại có người xem y như trẻ con mà dỗ dành.
Miếng ô mai lăn vài vòng trong miệng, vị ngọt thô mộc ấy lại khiến vị đắng của thuốc dần tan biến, như thể bị xua đi trong chốc lát.
"Rất ngọt." Y khẽ gật đầu, cho Ôn Dã Thái câu trả lời mà hắn muốn.
Ngày đầu tiên Dụ Thương Chi "về nhà" chính thức, từ sáng đến tối, trôi qua một cách yên bình.
Khi Ôn Dã Thái mang nước đến cho y rửa mặt, hắn nhắc đến bệnh của Ôn Tam Nha.
"Uống thêm vài thang thuốc mới, chắc nó sẽ thấy đỡ hơn chút, nhưng bệnh này không thể nóng vội, cần phải nuôi dưỡng từ từ."
Ôn Dã Thái vắt khăn trong tay, giọng trầm xuống: "Ta biết chứ. Bao nhiêu năm nay rồi cũng chẳng dám trông mong Tam Nha khỏi hẳn, chỉ cần giữ được mạng sống thì đã là ơn trời Phật phù hộ rồi."