Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Thần Y Ở Rể Không Muốn Ăn Cơm Mềm!

Chương 21

« Chương TrướcChương Tiếp »
Dụ Thương Chi cảm thấy mình bị xem nhẹ, nhưng giờ phút này, y thực sự chẳng có việc gì khác có thể làm.

Thôi vậy, bóc đậu thì bóc đậu thôi.

Hơn nữa, đến khi thật sự bắt tay vào mới biết, việc bóc đậu tằm nghe thì dễ, làm mới thấy chẳng đơn giản chút nào.

Y hơi vụng về mà "đấu" với đậu, nghe tiếng hạt đậu đã bóc rơi lộp bộp vào bát, bỗng cảm thấy những ngày tháng yên bình như thế này dường như cũng rất tốt.

Chiều hôm đó, mãi đến gần hoàng hôn, sau khi cơn mưa tạnh được hơn nửa canh giờ, Ôn Dã Thái mới trở về.

Người hắn ướt sũng một mảng lớn, áo khoác ngoài cũng đã cởi ra, gói lại thành một túi ôm chặt trước ngực, che chắn cẩn thận. Trên giỏ tre phía sau còn phủ thêm một lớp cỏ dày.

Đại Vượng và Nhị Vượng tranh nhau chạy tới, nhảy nhót vòng quanh hắn.

"Tránh xa ta ra, chân các ngươi toàn là bùn đấy!"

Ôn Dã Thái như thể đang đối mặt với kẻ địch, vừa quay vòng vừa né khỏi sự "nhiệt tình" của hai con chó lớn.

Hắn vội vã chạy vào gian chính, đến cửa thì dùng một miếng tre cạo bùn dưới đế giày. Ngẩng đầu lên, hắn liền thấy một cảnh tượng khiến mình không khỏi kinh ngạc.

Một lớn hai nhỏ quây quần bên bàn, ai nấy đều đang làm việc trong tay.

Đặc biệt là Dụ Thương Chi, sao y không ở trong phòng nghỉ ngơi cho tử tế, lại ngồi đây bóc đậu?

"Huynh về rồi à." Giọng nói trong trẻo dịu dàng vang lên, mọi bực bội vì việc dầm mưa, đi đường suốt buổi sáng dường như tan biến sạch.

Hắn khẽ sờ mũi, đối với việc trong nhà đột nhiên có thêm một người vẫn còn đôi chút chưa quen.

"Cơn mưa này tới đột ngột quá, ta sợ thuốc mới bốc bị ướt nên phải trú ở quán trà ngoài trấn, đợi mưa nhỏ bớt mới dám gói trong áo mang về."

Ôn Dã Thái vừa nói, hơi thở vẫn còn gấp, suốt dọc đường chạy về khiến hắn khát khô cổ, mồ hôi toát ra từng đợt.

Ôn Nhị Nữu bước lên, đón lấy gói thuốc to, ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn nói: "Dụ đại ca bảo muội nấu cho huynh một bát nước gừng, để muội đi bưng ra cho huynh nhé."

Câu này của Ôn Nhị Nữu thật ra chẳng có ý gì đặc biệt, ban đầu tiểu nha đầu mải lo lắng nên quên mất chuyện nước gừng, mãi đến khi được Dụ Thương Chi nhắc mới vội vã nhóm lửa nấu.

Không ngờ lời ấy lại vô tình trúng ngay điều Ôn Dã Thái muốn nghe nhất.

Khi bát nước gừng được bưng ra, hắn uống một hơi, cảm giác toàn thân ấm áp hẳn lên.

Trước kia hắn vốn không thích nước gừng, nhưng nghĩ đến chuyện bát nước này là Dụ Thương Chi dặn nấu, tự nhiên thấy vị gừng chẳng còn cay chút nào, thậm chí còn hơi ngọt.

"Ngon lắm, ta đi múc thêm một bát nữa."

Hành động ấy khiến Ôn Nhị Nữu tròn mắt ngạc nhiên: "Chẳng lẽ nước gừng hôm nay khác với mọi khi sao?"

Tiểu nha đầu đợi Ôn Dã Thái rời đi, tò mò chạy vào bếp nếm thử một ngụm, cay đến mức phải nhăn cả mặt lại.

"Phi, phi, phi! Rõ ràng vẫn khó uống như trước mà." Cô bé đặt chiếc muôi xuống, bốc mấy nắm gạo trắng mà Ôn Dã Thái vừa mua về, trộn với gạo lứt trong một cái bát to rồi vo sạch.

Chuẩn bị sớm một chút thì có thể ăn được món cơm đậu tằm mà đại ca nấu, nghĩ thôi đã khiến cô chảy nước miếng rồi.
« Chương TrướcChương Tiếp »