Ôn Nhị Nữu ngồi trong sảnh đường khâu đế giày, nghe thấy liền quát một tiếng, Đại Vượng cũng lập tức nhận ra không phải có người đến, ngoan ngoãn im bặt.
Ôn Tam Nha ngồi bên cạnh, cúi đầu se dây cỏ.
Thân thể cậu bé yếu ớt, trong khi những bé trai năm sáu tuổi nhà khác đã có thể phụ giúp việc nhà, thì cậu bé chỉ có thể làm những việc vặt nhẹ, mà tháng nào cũng có nửa tháng phải nằm liệt giường.
Se dây cỏ là việc cậu bé thường làm, bởi Ôn Dã Thái thường xuyên đi săn, cần rất nhiều dây để buộc mồi và thú rừng, se thêm để dành cũng chẳng thiệt gì.
Sau khi tiếng sủa của Đại Vượng ngoài sân dần tắt, Ôn Tam Nha mỉm cười đưa tay xoa đầu Nhị Vượng, con chó chẳng biết từ khi nào đã rúc vào bên chân cậu bé.
Một lát sau, Đại Vượng chạy đến hiên nhà, cùng Nhị Vượng cọ mũi chào nhau, ngó vào trong xem tình hình, thấy yên ổn thì lại chạy ra cửa lớn nằm phục xuống.
Không lâu sau, Dụ Thương Chi tỉnh lại sau giấc nghỉ trưa.
Trước ánh mắt kinh ngạc của Ôn Nhị Nữu và Ôn Tam Nha, y tự mình lần theo vách tường, đi thẳng từ trong phòng ra đại sảnh.
"Dụ đại ca, sao huynh lại xuống giường rồi?" Ôn Nhị Nữu vội bỏ kim chỉ vào giỏ tre, đôi mắt tròn xoe, giọng đầy lo lắng.
Cô bé sợ y lỡ ngã hay va chạm gì, đến lúc đại ca trở về thì mình thế nào cũng bị mắng.
"Ta ngoài việc không nhìn thấy, những thứ khác đều ổn cả. Cứ nằm mãi trên giường cũng chẳng tốt." Dụ Thương Chi khẽ đáp, giọng ôn hòa nhưng kiên định.
Y lại bước thêm một bước, tay khua khua trong khoảng không, nghĩ một lát rồi nói: "Làm phiền, trong nhà có cây gậy gỗ hay cây tre nào dài vừa tầm không? Cho ta mượn dùng làm gậy chống được chứ?"
Dụ Thương Chi nhận được một cây gậy, cầm trong tay thử lắc lắc. Chiều dài hơi ngắn một chút, nhưng vẫn có thể dùng được.
Đại Vượng và Nhị Vượng vẫn còn cảnh giác, thấy y cầm gậy giơ lên, liền hơi khom hai chân trước xuống, miệng phát ra tiếng "grừ grừ" thấp trầm.
Về sau thấy Dụ Thương Chi cầm gậy đi lòng vòng trong sân, không có vẻ gì uy hϊếp bèn rũ rũ lông, ngồi xổm xuống hai bên quan sát.
Ôn Nhị Nữu sợ Dụ Thương Chi vấp ngã, luôn theo sát bên cạnh.
Cây gậy trở thành gậy dò đường tạm thời, nếu chạm phải vật cản, y liền có thể né sang bên mà đi.
Sân trước Ôn gia khá rộng, phần lớn đồ đạc linh tinh đều chất ở góc tường, giữa sân chỉ có một cái chum nước lớn.
Sau khi dò được vị trí đại khái của mấy gian phòng, dùng bước chân đo được khoảng cách giữa chúng, Dụ Thương Chi đã có khái niệm trong lòng, rồi mới theo lời thúc giục của Ôn Nhị Nữu quay lại sảnh chính.
Cô bé tiếp tục vá đế giày, Ôn Tam Nha tiếp tục xe dây cỏ.
Dụ Thương Chi ngồi bên cạnh, cảm thấy hơi nhàn rỗi, bèn hỏi: "Có việc gì ta có thể giúp được không?"
Một lát sau, trong tay y bị nhét cho một bát đậu tằm.
"Đại ca nói sẽ đi thị trấn mua gạo trắng về, tối nay ăn cơm đậu tằm. Này, Dụ đại ca, huynh giúp bóc đậu nhé."
Bóc đậu vốn là việc thường giao cho đứa nhỏ nhất trong nhà làm.
Không khó, cũng không tốn sức, lại có thể khiến bọn trẻ ngoan ngoãn ngồi yên một lát.