Chương 2

Trong bếp, Hứa thẩm tử nhà hàng xóm được Ôn Dã Thái mời tới phụ giúp, vừa thái rau vừa nói: "Lần đầu tiên ta thấy Thái ca nhi vui vẻ như vậy, quả đúng là người gặp chuyện vui thì tinh thần phấn chấn."

Lưu đại nương đang chia món ăn vào đĩa cũng cười hớn hở: "Chứ còn gì nữa! Nói đến mới nhớ, canh giờ cát tường cũng gần đến rồi, bà mối có phải sắp dẫn người tới không? Ta thì mong được nhìn thấy chàng rể thần tiên kia sớm một chút! À mà y tên gì nhỉ? Dụ, Dụ gì Chi ấy? Cái tên văn vẻ quá, khó nhớ thật!"

Hứa thẩm tử liếc mắt, nửa cười nửa trách: "Người ta gọi là Dụ Thương Chi! Bà đúng là mặt dày, tân lang của người ta, bà nhớ hay không thì có gì quan trọng?"

Lời vừa dứt, phu lang Hồ gia đang rửa bát ngoài sân cũng bước vào, nghe được nửa câu liền góp giọng: "Thái ca nhi thật có phúc, rước được một tân lang biết chữ hiểu nghĩa về nhà, còn hơn hẳn khúc gỗ trong nhà ta, chỉ biết dùng sức thôi!"

Trong chốc lát, gian bếp rộn vang tiếng cười nói khiến cho Ôn Dã Thái vốn tính tình thẳng thắn hào sảng mặt mày bỗng đỏ bừng, lúng túng chẳng biết phải làm sao.

Quả thật nhắc Tào Tháo Tào Tháo đến, lời còn chưa dứt, nhị muội Ôn Nhị Nữu đã ló đầu từ cửa bếp vào gọi lớn: "Đại ca! Cẩu Đản chạy về báo tin, nói trông thấy có chiếc xe bò từ xa tiến vào cổng thôn. Trên xe còn có một bà mặc đồ đỏ xanh, trên đầu cài bông hoa to, chắc chắn chính là bà mối đó rồi!"

Nghe nói tân lang sắp đến, đám dân làng hiếu kỳ vây xem ngoài sân còn chạy nhanh hơn Ôn Dã Thái,.

Ngược lại, chính tân phu lang lại chần chừ, đặt dao xuống, lau tay tới lui trên tạp dề mấy lượt mà vẫn chưa bước ra khỏi cửa bếp.

Cuối cùng, phải nhờ Hứa thẩm tử và Lưu đại nương mỗi người một bên, kéo hắn ra ngoài.

"Thái ca nhi, hôm nay là ngày tân lang vào cửa, ngươi phải ra dáng một chút!"

"Đúng vậy, phải cho mọi người biết, sau này trong nhà này vẫn là ngươi làm chủ!"

Phu lang Hồ gia cũng cười hì hì phụ họa: "Mau theo ta vào phòng thay bộ tân phục, rồi chải lại mái tóc cho chỉnh tề!"

Ôn Dã Thái từ sau khi cha nương qua đời đã đứng ra gánh vác gia đình bằng thân phận ca nhi, vốn luôn tự nhủ mình chẳng kém cỏi gì so với nam tử nhà khác.

Mấy lời này vừa khéo chạm đúng nỗi lòng hắn.

Đúng thế, hôm nay chính là ngày Ôn Dã Thái hắn nạp rể vào cửa.