Chương 18

Thìa vừa chạm xuống đáy, Dụ Thương Chi liền cảm giác được có vật gì đó tròn trịa, y biết đó là một quả trứng gà.

Dựa theo ký ức của nguyên chủ, y biết triều đại hiện tại gọi là Đại Lạc, đã lâu rồi không còn chiến sự.

Mười năm gần đây, mưa thuận gió hòa, được xem là quãng thời gian thái bình hiếm có.

Thế nhưng dù vậy, với những người nông dân quanh năm "mặt hướng đất lưng hướng trời", cuộc sống tuy có khấm khá hơn đôi chút nhưng vẫn chỉ là vừa đủ sống.

Như quả trứng này chẳng hạn, không phải nhà nào cũng có thể ăn được mỗi ngày.

Kiếp trước, Dụ Thương Chi sinh ra trong nhà quyền quý, của ngon vật lạ gì mà chưa từng nếm qua.

Vậy mà giờ đây, một quả trứng nhỏ trong bát cháo này lại khiến y cảm thấy vô cùng quý giá.

Ăn xong bữa đầu tiên ở nơi này, y đặt thìa xuống, khẽ thở dài một tiếng.

Gần cuối giờ Tỵ, Ôn Dã Thái ra khỏi nhà từ sáng sớm, lúc này đang có thu hoạch kha khá ở trấn.

Lần này, hắn mang theo những món hàng săn được đã được lựa chọn kỹ càng. Một bó lông trĩ rừng, năm tấm da thỏ với hình dạng và chất lượng khác nhau, và quý nhất chính là một con Mang sống trưởng thành.

Con Mang này được hắn phát hiện khi đi kiểm tra bẫy trên núi, chẳng may nó bị kẹp chân bởi bẫy thú.

Ôn Dã Thái đã bôi thuốc lên vết thương, mấy ngày nay vẫn nuôi nó trong sân sau, cho ăn cỏ dại và quả rừng, đợi sau khi xong việc hỷ sự thì mang đi bán được giá.

Con Mang trông giống hươu, nhưng lại không phải hươu.

Thịt không nhiều, dù là con trưởng thành thì cũng chỉ nặng khoảng ba bốn chục cân, trừ xương đi thì còn lại chẳng bao nhiêu.

Nhưng vì loài Mang nhát gan cực độ, rất khó săn được nên vô cùng hiếm thấy. Hơn nữa da Mang có thể dùng để làm áo khoác hoặc ủng da, giá bán cũng cao.

Tổng cộng lần này hắn bán được khoảng mười tám lượng rưỡi bạc.

Trong đó, mười sợi lông trĩ hoàn hảo, mỗi sợi giá mười văn, gộp lại một trăm văn, được một tiểu thư dẫn theo nha hoàn mua. Nói là mang về cắm lọ làm trang trí, tiện thể giữ lại một sợi để đùa với mèo.

Năm tấm da thỏ, hai tấm đẹp nhất bán được hai trăm năm mươi văn, ba tấm còn lại hơi kém, mỗi tấm tám mươi văn, tổng cộng bốn trăm chín mươi văn.

Còn con Mang sống thì được một tửu lầu trong trấn mua đi. Nghe nói ngày mai có đại hộ trong thành đặt tiệc, đúng lúc cần một món dã vị để bày bàn.

Da Mang lột xuống còn có thể dâng lên chưởng quỹ để lấy lòng.

Ôn Dã Thái mở giá hai mươi lượng, cuối cùng bị ép xuống còn mười tám lượng.

Hắn cũng không so đo thêm, vốn dĩ hắn đã ra giá cao để chừa lại chỗ mặc cả cho người ta rồi.

Cái gùi sau lưng bỗng nhẹ bẫng, Ôn Dã Thái cầm chặt số bạc còn ấm trong tay, xoay người bước vào hiệu thuốc.



Trấn Lương Khê, hiệu thuốc Bách Tế Đường.

Hiệu thuốc này giá cả phải chăng, Ôn Dã Thái là khách quen ở đây.

Vừa thấy hắn xuất hiện, tiểu nhị sau quầy liền cười chào: "Ôn ca nhi, hôm nay vẫn như cũ chứ? Lấy bảy thang thuốc à?"

Người của Bách Tế Đường đối với Ôn Dã Thái luôn rất khách khí, có hai nguyên nhân: Một là hắn thường xuyên tới mua thuốc, lâu ngày thành mối quen, mỗi lần tiêu ít nhất cũng phải hai lượng bạc; Hai là Ôn Dã Thái làm nghề săn bắn, mà chưởng quỹ của hiệu thuốc này lại đặc biệt thích ăn thịt rừng.