Chương 17

Vì thế, cô bé vừa gãi cằm Nhị Vượng vừa tươi giọng đáp: "Đúng rồi, đây là Nhị Vượng, còn ở ngoài sân là Đại Vượng. Hai con là huynh đệ ruột, đều do đại ca muội nuôi cả. Bình thường đại ca muội hay dắt Đại Vượng lên núi săn, còn Nhị Vượng thì ở nhà canh cửa."

Nhị Vượng được gãi cằm thì khoái chí, híp mắt lại, cái đuôi vẫy loang loáng thành tàn ảnh.

Dụ Thương Chi khẽ gật đầu, trong lòng đã hiểu rõ cả.

Ôn Dã Thái vốn là thợ săn nên trong nhà nuôi vài con chó săn cũng chẳng có gì lạ.

Từ chuyện hai con chó nghe lệnh Ôn Dã Thái, đuổi được gã Ngô lang trung ra khỏi nhà hôm qua Dụ Thương Chi đã có thể thấy rõ, chúng quả thật trung thành và có sức chiến đấu không tồi.

"Đại ca muội đi trấn từ sớm rồi à?" Biết Ôn Dã Thái không có ở nhà, Dụ Thương Chi liền hỏi.

"Vâng, huynh ấy đi bán thú săn, rồi tiện thể ghé tiệm thuốc bốc thêm ít dược." Ôn Nhị Nữu quay đầu nhìn lên mặt trời, ước chừng rồi nói: "Đi bộ lên trấn, cả đi lẫn về cũng phải mất chừng hai canh giờ, chắc huynh ấy phải quá trưa mới về được."

Nói xong, cô bé lại liếc nhìn Dụ Thương Chi, trong lòng âm thầm cầu khấn mong sao phương thuốc mà vị tiểu lang trung kia kê thực sự hiệu nghiệm.

Nếu không, e rằng đến cuối cùng, huynh cả vừa mất tiền lại vừa chuốc thêm khổ.

Dẫu là con rể được cưới về, cũng không thể là người chẳng làm được việc đồng áng nào. Nếu đúng thế, thì ngày tháng sau này còn biết sống sao?

Dụ Thương Chi dùng xong khăn ấm, lễ độ nói lời cảm ơn.

Ôn Nhị Nữu lại có phần ngượng ngập: "Các huynh biết chữ đọc sách đều khách khí cả, mở miệng ra là cảm ơn tới cảm ơn lui."

Không thể phủ nhận, Dụ Thương Chi quả thật khác hẳn với đám đàn ông chân lấm tay bùn trong thôn, khó trách sao đại ca cô bé, người vốn có lòng tự tôn cao ngút lại đem lòng thích y.

"Muội đi lấy bữa sáng cho huynh." Khi ra khỏi phòng, cô bé còn dặn lại: "Nhị Vượng, ở lại đây."

Rồi quay sang Dụ Thương Chi nói thêm: "Đại Vượng với Nhị Vượng đã nhớ được mùi huynh rồi, biết huynh là người nhà, cũng sẽ nghe lệnh huynh. Nếu có việc gì cứ bảo Nhị Vượng ra ngoài gọi muội."

Dụ Thương Chi tuy không nhìn thấy Nhị Vượng đang ở đâu, nhưng con chó rất hiểu ý người, tự mình tiến đến, dùng mũi cọ nhẹ vào lòng bàn tay y.

Chỉ một động tác giản đơn ấy thôi cũng khiến Dụ Thương Chi dâng lên một cảm giác khác lạ.

Kiếp trước, y chưa từng nuôi thú cưng vì quá bận.

Mới hơn hai mươi năm ngắn ngủi mà y đã sống với cường độ của nửa đời người khác. Những chuyện như nuôi mèo, nuôi chó, hay yêu đương gì đó, đều chẳng có trong kế hoạch cuộc đời y.

Nào ngờ, một lần chết thảm, y lại xuyên tới dị thế, thành trượng phu được cưới về cửa của một ca nhi.

Giờ đây, bên cạnh y còn có một con chó lớn đang trung thành canh giữ. Giây phút ấy, Dụ Thương Chi bỗng cảm thấy việc mình trọng sinh… trở nên chân thực một cách sống động.

Thế nhưng, vẫn còn điều gì đó như đang treo lơ lửng giữa không trung chưa chịu rơi xuống, chưa chịu định hình.

***

Bữa sáng là cháo ngũ cốc, phía trên được gắp thêm một đũa dưa muối.