Thời tiết dạo này đã bắt đầu nóng, giữ lại lâu cũng dễ hỏng, phí của lắm.
Hai con chó săn tên là Đại Vượng và Nhị Vượng, vừa nghe lệnh chủ nhân liền mỗi con chiếm một chậu, cúi đầu ăn ngấu nghiến.
Ôn Dã Thái thì cầm chổi tre dựa tường, bắt đầu quét dọn lại sân.
Bận rộn một lúc, hắn duỗi thẳng người, cảm thấy lưng mỏi nhức bèn đứng thẳng dậy.
Gió đêm khẽ thổi, mang theo hơi lạnh, xua tan đi nỗi phiền muộn hỗn loạn trong lòng hắn suốt cả ngày.
Ngẩng đầu nhìn lên, những vì sao lấp lánh trên nền trời đen thẫm khiến hắn bất giác nhớ đến đôi mắt sâu thẳm như được chấm bằng mực đen của Dụ Thương Chi, dù mất đi ánh sáng vẫn đẹp đến lạ lùng.
Ôn Dã Thái giãn người, hít một hơi thật sâu rồi chậm rãi thở ra một tiếng thật dài.
Gánh nặng đè lên vai hắn suốt bao năm qua, dường như bỗng chốc tan biến. Cả người nhẹ bẫng, hắn không kìm được mà nhảy tại chỗ mấy cái.
Trong lòng hắn lúc này, chỉ quanh quẩn một ý nghĩ duy nhất.
Hắn, cuối cùng đã là người có phu lang rồi!
…
Khi Dụ Thương Chi tỉnh lại, cơn mệt mỏi trên người đã tiêu tan hơn nửa. Ngoại trừ đôi mắt vẫn chẳng nhìn thấy gì, y không còn cảm thấy khó chịu ở đâu nữa.
Y đưa tay lần mò sang bên cạnh, giường trống không, chiếc chăn gấp gọn cũng chẳng thấy đâu.
Xem ra Ôn Dã Thái không nằm nghỉ ở đây, có lẽ đã ôm chăn sang chỗ khác ngủ rồi.
Y thử ngồi dậy, nhưng vừa chống tay thì cảm thấy mu bàn tay chợt lạnh, có thứ gì đó ướt ướt lướt qua, giống như bị sinh vật sống chạm phải.
Theo bản năng sợ hãi điều chưa biết, Dụ Thương Chi giật tay về ngay tức khắc.
Chẳng bao lâu, y nghe thấy tiếng bước chân nhỏ chạy vụt đi, rồi bên ngoài truyền đến vài tiếng chó sủa.
Dụ Thương Chi thầm đoán, chẳng lẽ Ôn Dã Thái để chó trong nhà trông chừng mình sao?
Chưa kịp nghĩ xong, ngoài cửa đã vang lên giọng nói lanh lảnh quen thuộc của Ôn Nhị Nữu: "Dụ đại ca, huynh tỉnh rồi à?"
Quả nhiên là vậy.
Dụ Thương Chi khẽ thở ra, có chút bất đắc dĩ xoa trán, rồi đáp lại: "Ta tỉnh rồi."
Ôn Nhị Nữu không lập tức bước vào, một lát sau mới nghe thấy tiếng đồ vật đặt xuống cạnh giường.
Chẳng mấy chốc, trong tay Dụ Thương Chi đã có thêm một chiếc khăn ấm vắt khô vừa phải, vẫn còn mang hơi nóng.
"Đại ca muội sáng sớm đã ra ngoài rồi. Huynh ấy dặn muội khi nào huynh tỉnh thì đưa nước cho huynh rửa mặt, súc miệng, rồi ăn sáng."
Dụ Thương Chi khẽ nói lời cảm tạ, lần tay ngồi xuống mép giường, dùng chén tre đựng nước muối súc miệng rồi lấy khăn lau mặt qua loa.
Điều kiện tuy đơn sơ, nhưng y không phải kẻ câu nệ tiểu tiết.
Trong lúc ấy, tiếng thở phì phò đặc trưng của một con chó to vẫn không ngừng vang lên bên tai. Dụ Thương Chi không khỏi hỏi: "Con chó này là nhà muội nuôi à?"
Ôn Nhị Nữu ngồi cách khá xa, dù sao Dụ Thương Chi là nam nhân, còn cô bé là tiểu cô nương chưa xuất giá, nói chuyện quá gần cũng không tiện.
Nhưng trong nhà chỉ có mấy người, ngoài cô bé ra chẳng còn ai chăm được cho Dụ Thương Chi, đành phải tạm gác chuyện kiêng kỵ sang một bên.
Hơn nữa, Dụ Thương Chi là trượng phu mà đại ca cô bé đã nhận định, nói với y đôi ba chuyện trong nhà cũng chẳng sao.