Nói dứt lời, Dụ Thương Chi khẽ ngẩng đầu.
Mặc dù đôi mắt không còn tiêu cự, nhưng ánh nhìn của y vẫn khiến người ta vô cớ sinh ra kính sợ, chẳng ai dám xem nhẹ nữa.
"Ta nói có đúng không?"
Ba huynh đệ Ôn gia đồng loạt gật đầu lia lịa, mãi một lúc sau mới nhớ ra là Dụ Thương Chi không nhìn thấy.
Nhưng dường như y đã đoán được phản ứng của họ, dáng vẻ vẫn ung dung như thường, hết sức tự tin.
Sau đó, nghe Tam Nha đọc lại đơn thuốc cũ, y liền viết một phương thuốc mới, khuyên họ nên đổi thuốc.
"Ta không rõ các ngươi trước đây tìm vị lang trung nào kê đơn, nhưng theo ta thấy, toa thuốc kia đã không còn phù hợp. Nếu ta đoán không sai, toa ấy các ngươi đã dùng suốt mấy năm, ban đầu còn có hiệu quả, nhưng hai năm gần đây thì dần dần vô dụng rồi."
Lần này Ôn Dã Thái khôn hơn, lập tức đáp lời tán đồng: "Đúng, đúng là vậy."
Dụ Thương Chi nghe hắn chịu nghe lời, liền thở phào nhẹ nhõm.
Nói đến đây, y đã thật sự kiệt sức.
Sau hai tiếng ho khẽ, cơn buồn ngủ ập đến, y gắng gượng giữ chút tỉnh táo cuối cùng, dặn dò: "Nếu không muốn thân thể của Tam Nha tiếp tục suy yếu, từ ngày mai hãy đổi sang toa thuốc này đi."
Dứt lời, y liền chìm vào giấc ngủ mê man.
……
Ôn Dã Thái mím chặt môi, thần sắc dần bình tĩnh lại, ánh mắt như đã có quyết định.
Chỉ thấy hắn cẩn thận gấp tờ đơn thuốc thành một khối vuông nhỏ, nhét vào túi áo sát ngực, nói khẽ: "Ta tin y. Sáng mai ta sẽ mang con Mang rừng lần trước săn được ra trấn bán, rồi vào hiệu thuốc bốc thuốc."
Ôn Nhị Nữu tuy lanh lợi và có chính kiến riêng, nhưng một khi Ôn Dã Thái đã quyết định, cô bé liền chẳng nói thêm nửa lời.
Ôn Tam Nha chống cằm bằng hai bàn tay, đôi mắt vốn vì gầy yếu mà trông càng to tròn hơn khẽ chớp mấy cái,rồi ngoan ngoãn gật đầu.
Một lớn một nhỏ nhìn nhau khiến lòng Ôn Dã Thái mềm nhũn, hắn không nhịn được mà đưa tay xoa loạn mái tóc tơ của hai đứa nhỏ.
Một "ca nhi" như hắn cố gắng sống đến vậy là vì điều gì chứ? Không phải chỉ để hai đứa em mồ côi cha nương từ tấm bé kia có thể bớt đi vài phần khổ cực hay sao?
Trong nhà, mớ hỗn độn còn sót lại sau chuyện ầm ĩ ban ngày vẫn chưa dọn dẹp xong.
Khi đó, hắn đưa Dụ Thương Chi về nhà, lại còn nhờ người đi mời lang trung đến khám.
Nào ngờ ở bên xe bò, bà mối và gã đánh xe lại dây dưa mãi không xong, nhất là tên đánh xe, vin cớ xe bị làm bẩn, chẳng những đòi thêm tiền xe còn muốn bồi thường thêm bạc. Ôn Dã Thái tức đến suýt nữa ra tay đánh gã.
May mà trong nhà có hai con chó săn, khí thế hung hăng, xông ra đuổi bọn họ chạy tuốt hai dặm đường, chắc là chẳng dám quay lại nữa.
Trong thôn có mấy người hàng xóm tốt bụng cũng đến giúp, phụ dọn bàn ghế, chén bát mang trả lại từng nhà. Duy chỉ còn trong bếp vẫn chất một đống thức ăn thừa sau khi chia phần cho mọi người.
Ôn Dã Thái lựa ra chút đồ còn ăn được cho nhà mình trong hai ngày tới, phần còn lại thì đổ vào chậu lớn, trộn với chút bột tạp nham rồi đem ra cho chó ăn.