Chương 14

Bản thân Dụ Thương Chi vốn là người xuất sắc nhất trong đời này của Dụ gia. Ba tuổi biết chữ, năm tuổi học y, mười tám tuổi đã được đặc cách cho phép mở cửa khám bệnh trong Dụ thị y quán, trở thành vị đại phu trẻ tuổi nhất trong lịch sử truyền thừa của Dụ gia.

Trong mấy năm ngắn ngủi, những ca bệnh nan y qua tay y chữa trị không thể đếm xuể, những tấm bằng khen và cờ lưu niệm tặng y đã treo đầy mấy gian phòng.

Nếu không có gì bất ngờ xảy ra, người kế thừa đời tiếp theo của Dụ gia chắc chắn sẽ là y.

Thế nhưng, tất cả giờ đây đều đã thành bụi mờ của kiếp trước.

Những lời mang chút ngạo khí này, một khi nói ra từ miệng của y lúc này, lại chỉ khiến người ta cảm thấy tự cao.

Dù sao thân thể nguyên chủ cũng chỉ mới mười chín tuổi, hạng thiếu niên đầu còn chưa mọc râu, cho dù thật sự có bản lĩnh khám bệnh cũng chẳng ai dám đến nhờ cậy.

Vì vậy, sau khi Dụ Thương Chi nói xong, đáp lại y chỉ là một khoảng lặng nặng nề. Y không muốn giải thích nhiều, chỉ bảo Ôn Dã Thái ngày mai giúp mình đi bốc một thang thuốc về uống.

Y không nhìn thấy, không thể tự tay viết đơn, may mà tam đệ Ôn Tam Nha của Ôn Dã Thái là một đứa nhỏ sớm thông minh hiểu chuyện.

Cậu bé bẩm sinh yếu ớt, từ nhỏ đã sống nhờ thuốc thang mà lớn lên. Hai năm gần đây thân thể có khá hơn, từng đến học đường trong thôn đọc sách, biết chữ và biết viết.

Ôn Dã Thái liền bảo Nhị Nữu gọi Tam Nha đến, tiện thể mang theo bút mực giấy nghiên.

Ôn Tam Nha vì thân thể yếu, vốn hôm nay Ôn Dã Thái cho cậu bé nghỉ ngơi trong phòng, đợi khi tân lang đến rồi mới ra dự tiệc.

Nào ngờ sau đó lại xảy ra bao chuyện liên tiếp, bên này Dụ Thương Chi bị thương đổ máu, Ôn Dã Thái sợ lây bệnh khí sang cho Tam Nha nên vẫn không dám để đứa nhỏ lại gần.

Khi Tam Nha được gọi tới, Dụ Thương Chi liền đọc đơn thuốc để cậu bé lần lượt ghi chép.

Cuối cùng, hai người đối chiếu lại một lượt, xác nhận không sai sót.

Khi Tam Nha định rời đi, Dụ Thương Chi lại gọi cậu bé dừng lại, muốn bắt mạch cho cậu bé.

Rõ ràng bản thân y vẫn là một bệnh nhân, vậy mà lại muốn khám bệnh cho người khác.

Ôn Dã Thái có khuyên vài câu, nhưng thấy Dụ Thương Chi kiên quyết đành quay người đi tìm hòm thuốc.

Trên chiếc xe bò chở sính lễ hôm nay, Dụ Thương Chi mang theo một bọc hành lý và một hòm thuốc.

Chẳng bao lâu, Ôn Dã Thái vác hòm thuốc vào, lấy ra gối chẩn mạch đặt bên mép giường.

Hắn lại dọn đến một chiếc ghế đẩu nhỏ, đỡ Ôn Tam Nha ngồi xuống.

Hắn đứng bên cạnh vừa chờ kết quả Dụ Thương Chi đưa ra vừa ngầm muốn thông qua Tam Nha mà xem thử, vị tiểu lang trung này rốt cuộc có tài thật sự hay không.

Không bao lâu sau, Dụ Thương Chi thu tay lại, mở miệng nói một tràng, quả thật đã nói trúng tám chín phần bệnh tình của Tam Nha.

"Bệnh của Tam Nha là chứng ho suyễn bẩm sinh. Mỗi khi vận động thì thở gấp, về đêm càng nặng, không thể nằm thẳng, giấc ngủ không yên. Bình thường tứ chi mỏi mệt, ăn uống kém, trong cổ họng thường có tiếng đờm, đờm nhiều mà loãng. Mỗi năm xuân hạ thì đỡ, nhưng thu đông lại tái phát nặng. Dù giữa mùa hè nóng bức, tay chân vẫn lạnh buốt; còn đến mùa đông giá rét, lại thường ra mồ hôi trộm khắp người."