Tuy bản thân hắn trông không mấy đẹp đẽ, nhưng nếu có thể sinh thêm vài đứa nhỏ giống cha chúng, để nối dõi tông đường cho Ôn gia…
Càng nghĩ, Ôn Dã Thái càng cảm thấy, cho dù phải bỏ thêm mấy chục lượng bạc để chữa bệnh cho Dụ Thương Chi thì hắn cũng tuyệt đối là lời to!
Trong khi Ôn Dã Thái đang mơ màng tưởng tượng về tương lai thì Ôn Nhị Nữu đứng sau hắn đã quan sát Dụ Thương Chi hồi lâu.
Cuối cùng, cô bé không kìm nổi thắc mắc trong lòng, liền hỏi thẳng ra: "Dụ đại ca, sao từ nãy đến giờ huynh cứ nhìn chằm chằm vào góc chăn mà chẳng chịu nhìn đại ca muội vậy?"
Theo sau câu hỏi hồn nhiên ấy của Ôn Nhị Nữu, một tiếng sét như giáng thẳng xuống đầu mọi người.
Dụ Thương Chi, y… lại không nhìn thấy gì cả!
Lần này, ngay cả Ôn Nhị Nữu cũng bắt đầu lo lắng thay ca ca nhà mình.
Đại ca cô bé vất vả lắm mới cưới được trượng phu vào cửa, lại là một kẻ bệnh tật suýt chết ngay trong ngày đại hỉ. Giờ thì khó khăn lắm mới nhặt được mạng về lại hóa thành người mù.
Nam nhân này đúng là tuấn tú thì có tuấn tú thật đấy, nhưng đẹp trai có ăn được đâu?
Khoảng chừng hai tuần trà sau, Ôn Dã Thái dẫn theo hai đứa em cùng ngồi quanh chiếc bàn gỗ cũ giữa gian nhà chính.
Ba người, sáu con mắt, đồng loạt nhìn chằm chằm vào hai đơn thuốc đặt trên bàn.
Mực chữ trên giấy còn chưa khô hẳn, nét bút có phần non nớt, vừa nhìn là biết của một đứa trẻ viết ra.
Ôn Nhị Nữu nhăn mày như người lớn, chống cằm nói: "Đại ca, huynh nói xem, đơn thuốc mà cái người họ Dụ kia kê… có đáng tin không?"
Ôn Dã Thái liếc nàng một cái: "Hồi nãy còn gọi người ta là Dụ đại ca, sao ra khỏi phòng lại gọi thành ‘cái người họ Dụ’ rồi? Không có phép tắc gì cả."
Ôn Nhị Nữu bĩu môi, bực bội đáp: "Thì y cũng chưa chính thức vào cửa mà, muội phải gọi sao đây?"
Ôn Dã Thái cầm tờ đơn thuốc lên, vừa xoay đi xoay lại trong tay vừa nói: "Chưa chính thức vào cửa thì sao? Sớm muộn gì y cũng là trượng phu của huynh, sính lễ ta cũng bỏ ra rồi, chẳng lẽ còn để người ta chạy mất chắc?"
Nói rồi, hắn lại cúi đầu xem đi xem lại hai tờ đơn thuốc, nhưng vì chẳng biết chữ nên rốt cuộc vẫn không hiểu gì. Tuy vậy, trong lòng hắn vẫn đang không ngừng suy tính.
Hai tờ đơn này đều là do Dụ Thương Chi đọc, còn Ôn Tam Nha ghi chép lại.
Sau khi tên lang băm Ngô lang trung bị đuổi đi, Ôn Dã Thái lại hay tin Dụ Thương Chi bị mù, nhất thời hoảng hốt. Lúc thì hắn nói phải lên trấn tìm thầy thuốc, lúc lại bảo chi bằng lên hẳn huyện thành.
Sau vụ Ngô lang trung lừa bịp, hắn đã sợ đến mức chẳng còn dám tin đám thầy thuốc tầm thường nữa.
Không ngờ Dụ Thương Chi lại nói: "Đi tìm lang trung gì chứ, ta vốn dĩ chính là lang trung. Dù có lên huyện, e rằng y thuật của bọn họ còn chẳng bằng ta."
Lời này của Dụ Thương Chi, y nói ra vốn đã có cơ sở.
Kiếp trước, y sinh ra trong một gia tộc Đông y có trăm năm truyền thừa. Từ đời cụ tổ trở đi, các thế hệ truyền nhân Dụ gia đều là những bậc danh y, đại tôn sư trong giới y học cổ truyền.