Chương 12

"Năm năm? Lúc nãy ông ta còn nói là mười năm cơ mà!" Ôn Dã Thái lập tức quay phắt lại, trừng mắt nhìn Ngô lang trung: "Lão già khốn kiếp, dám lừa gạt đến tận nhà ta!"

Dụ Thương Chi ngồi bên cạnh tiếp lời: "Chưa hết, người ta thường nói nhân sâm ba năm mới nở hoa, năm năm mới kết quả, từ sáu năm trở lên mới thật sự có giá trị làm thuốc. Còn chuyện đem sâm năm năm ra giả làm sâm mười năm thì không bàn, chỉ tính riêng củ nhân sâm năm năm này thôi…"

Y khẽ cười nhạt: "Cũng chỉ đắt hơn củ cải một chút mà thôi."

Ngô lang trung không ngờ bí mật bị vạch trần, chòm râu run lên, vốn muốn chống chế vài câu.

Nhưng Ôn Dã Thái đã sớm vớ lấy cây chổi ở góc tường, trông bộ dạng là muốn quật thẳng vào người!

Năm mươi lượng bạc đủ cho một gia đình nông dân ăn uống trong nhiều năm.

Tên lang băm này lại há miệng đòi năm mươi lượng, nếu thật sự để lão lừa được, hoàn toàn có thể giải ngay lên quan phủ, ngồi tù mọt gông!

"Đồ lừa đảo vô liêm sỉ! Chúng ta trong thôn ai nấy đều đối xử tử tế với ngươi, không ngờ ngươi lại nhân lúc người ta gặp nạn mà dám lừa tiền! Đại Vượng, Nhị Vượng, xông lên cắn lão cho ta!"

Ngô lang trung thấy vậy đành nhận thua, vừa chạy vừa cầu xin tha thứ.

Ôn Dã Thái cầm chổi đuổi theo ra tận ngoài, mắng nhiếc không ngừng, tiếng dần xa khỏi căn nhà.

Chẳng bao lâu sau, hắn tức tối quay trở lại: "Cái lão bất tử kia, sau này mà để ta còn nhìn thấy, nhất định ta sẽ lôi lão đến quan phủ!"

Hắn ném mạnh cây chổi về chỗ cũ, rồi lại ngồi xuống cạnh giường.

Vừa rồi trong cơn giận, Ôn Dã Thái chẳng kịp suy nghĩ gì đã đuổi Ngô lang trung đi. Đến giờ bình tĩnh lại, thấy dáng vẻ của Dụ Thương Chi, hắn lại bắt đầu lo lắng.

"Ta đã đuổi lão rồi, vậy bệnh của ngươi phải làm sao đây? Hay là ta sang nhà Hứa thúc mượn xe bò, đưa ngươi lên trấn khám bệnh?"

Trải qua chuyện vừa nãy, Ôn Dã Thái đã hạ quyết tâm phải giúp y chữa khỏi bệnh.

Lúc này nhân tiện ngắm nhìn mỹ nhân, càng nhìn hắn lại càng thấy vui mừng.

Ban đầu hắn chỉ nghĩ, người này là tân lang hắn bỏ tiền cưới về, đã còn hơi thở thì tuyệt đối không thể mặc kệ sống chết.

Nhưng đến khi Ngô lang trung bị lật tẩy, Ôn Dã Thái lập tức cảm thấy tân phu lang này quả nhiên không tầm thường!

Người trong thôn đến một con chữ to cũng chẳng biết, làm gì biết phân biệt nhân sâm rừng mấy năm tuổi, hay bao nhiêu năm mới có thể làm thành dược.

Chỉ nghe Dụ Thương Chi nói chuyện, nho nhã lễ độ, phong thái tự nhiên, rõ ràng là người từng đọc sách.

Trước đó hắn chỉ nghe bà mối thổi phồng Dụ Thương Chi, nào là tuấn mỹ như tiên giáng trần, khí chất ôn nhu nhã nhặn.

Ôn Dã Thái nghe thì nghe, nhưng thực ra cũng chẳng mấy tin.

Ai ngờ giờ tận mắt chứng kiến mới biết, những lời bà mối nói quả thật không sai chút nào.

Vị tiểu lang trung này diện mạo xuất chúng, khiến hắn vừa nhìn một lần đã không thể quên.

Có được phu lang đẹp như vậy, dù chỉ mỗi ngày đặt ở nhà để ngắm thôi, trong lòng hắn cũng đã thấy ngọt ngào lắm rồi.