Thế mà giờ y lại mở mắt, xem ra vẫn còn treo lại một hơi. Nhưng lão tin chắc, cũng chỉ là "một hơi cuối cùng" mà thôi.
"Ngươi còn quá trẻ, chẳng lẽ nhìn không ra đây chỉ là hồi quang phản chiếu trước lúc chết sao?"
Dụ Thương Chi khi nãy ho đến suýt vỡ phổi, giờ mới miễn cưỡng điều hòa được hơi thở, vốn không định nhiều lời.
Nhưng nghe vị lang băm này ở ngay bên tai phán bừa, y thật sự không nhịn nổi nữa: "Với cái trình độ thế này… khụ khụ… mà cũng dám xuất môn hành y, đúng thật là kẻ học y hại người."
Dụ Thương Chi đột nhiên cất giọng, dọa tất cả mọi người trong phòng giật nảy mình.
Bị chỉ trích thẳng mặt, Ngô lang trung tức thì đỏ gay mặt, giận dữ vô cùng.
Lão liếc nhìn kỹ người vừa nói, chợt nhớ ra lúc đến đây, trên đường có nghe người thôn Tà Liễu kháo nhau rằng vị tiểu tử được gả vào Ôn gia này cũng từng học y.
Có điều chưa nhập môn thành tài, chỉ là một tiểu học đồ mà thôi.
Ngô lang trung liền hừ lạnh: "Một đứa trẻ con vô tri mà cũng dám mở miệng? Ta hành y nửa đời, chuyện gì chưa thấy? Ta khuyên ngươi nên giữ lại chút hơi tàn, sớm mà dặn dò hậu sự đi."
Nghe Ngô lang trung vừa mở miệng đã trù người ta chết, Ôn Dã Thái tức giận bật dậy, "Phì phì phì! Toàn nói những lời xằng bậy! Ngô lang trung, ta trước nay tôn kính ông là trưởng bối, lại là thảo y duy nhất mấy thôn quanh đây nên vẫn khách khí với ông. Giờ người ta rõ ràng đã tỉnh, thế mà ông lại bảo chuẩn bị hậu sự, ông cũng quá thất đức rồi đấy!"
Ngô lang trung thấy miệng lưỡi của Ôn Dã Thái không chịu nhường liền tức giận định hất tay áo bỏ đi.
Chỉ là mới đi được nửa bước, lão bỗng khựng lại, quay đầu về, vuốt chòm râu dê, bày ra dáng vẻ cao thâʍ đa͙σ mạo, nói: "Nói thật, tiểu tử này cũng không phải hoàn toàn hết cách cứu, chỉ xem nhà các ngươi có chịu bỏ tiền ra hay không thôi."
Ôn Dã Thái nhíu mày: "Ý ông là gì?"
Dụ Thương Chi lập tức sinh ra dự cảm chẳng lành, quả nhiên nghe lão lang trung nói tiếp: "Y bây giờ tính mạng đã như cây cung đã giương hết lực, chẳng còn bao nhiêu hơi sức. Nhưng ta ở đây có một gốc sâm núi nhiều năm tuổi, có thể giữ mạng cho y."
Dân làng vốn chẳng hiểu y thuật, chỉ biết nhân sâm, nhung hươu, linh chi đều là những thứ quý giá, đến lúc nguy cấp còn có thể cứu mạng.
Ôn Dã Thái nghe xong, cho dù trong lòng có bao nhiêu bất mãn với Ngô lang trung, nhưng nghĩ đến bộ y phục trước đó của Dụ Thương Chi đã dính đầy máu, trong lòng hắn vẫn có chút dao động.
Ngô lang trung nói vậy vốn là vì nhìn trúng gia cảnh Ôn Dã Thái không đến nỗi nào.
Lão không phải lần đầu đến thôn Tà Liễu, cũng có nghe qua chuyện Ôn Dã Thái "ca nhi xấu xí" gả chẳng ai lấy.
Nghe nói hắn làm nghề săn bắn, từng mang một tấm da sói lên chợ bán kiếm được mấy chục lượng bạc.
Một nhà như thế, nếu nóng lòng cứu người, vừa hay có thể vơ một khoản lớn.
Sau này nếu người không cứu nổi thì đã sao? Chuyện này vốn dĩ phải xem số mệnh.
Nghĩ đến đây, Ngô lang trung liền thừa cơ lửa cháy thêm dầu: "Trong tay ta đây chính là một gốc sâm mười năm tuổi, qua làng này rồi sẽ chẳng còn chỗ nào có nữa đâu."
Sâm mười năm tuổi, nghe qua liền thấy vô cùng lợi hại.
Ôn Dã Thái cúi đầu nhìn Dụ Thương Chi đang mặt mày tái nhợt, rồi cắn răng hạ quyết tâm: "Cây sâm này của ông bán bao nhiêu?"