Chương 6

Chiếc thuyền biển khảm đầy san hô và những viên ngọc trai đủ màu sắc xuyên qua đàn cá đang bơi lượn, ánh linh quang mờ ảo soi sáng cả vùng nước biển vốn u ám.

Trên thuyền, vài người giao nhân qua lại, có nam có nữ, vảy trên đuôi cá ánh lên sắc màu rực rỡ, vô cùng bắt mắt.

Bên trong thuyền biển, một thiếu nữ với vẻ ngoài yếu đuối đang ngồi cạnh giường, khí tức trên người nàng rõ ràng khác hẳn với các thị nữ giao nhân đang hầu hạ bên cạnh.

Mẫu thân ruột của Vân Châu, sau khi sinh nàng, về sau lại kết duyên với một yêu tộc trai biển, hạ sinh thêm một nữ nhi khác, chính là Phi Nhứ — muội muội cùng mẹ khác cha với Vân Châu.

Yêu tộc thường sẽ kế thừa huyết mạch mạnh mẽ hơn từ cha hoặc mẹ, bởi vậy Vân Châu là giao nhân, còn Phi Nhứ tuy cùng mẹ khác cha với nàng nhưng lại là trai biển.

Có lẽ vì khi sinh hạ Vân Châu, thân thể mẫu thân đã chịu tổn thương nghiêm trọng, mãi vẫn chưa hồi phục hoàn toàn, nên từ nhỏ Phi Nhứ đã mang theo tật bệnh, việc tu hành hết sức gian nan, so với Vân Châu quả thật kém hơn rất nhiều.

Một trăm năm trước, song thân bất ngờ qua đời, chỉ còn lại Phi Nhứ và Vân Châu tuổi nhỏ nương tựa lẫn nhau. Cũng vì muốn để ấu muội yếu ớt có linh dược dưỡng thân, Vân Châu mới đi làm tỳ nữ bên cạnh Trường Hằng, con trai út của tộc trưởng Giao tộc.

Phi Nhứ chưa từng nghĩ đến, tỷ tỷ cùng mẹ với mình lại chính là nhi nữ của tộc trưởng tộc Giao Nhân tại biển Lam Thương.

Thế lực của Giao Nhân tuy không bằng Giao tộc, nhưng trong rất nhiều thủy tộc ở biển Lam Thương vẫn thuộc hàng đầu. Nay tộc trưởng Giao Nhân đã nguyện ý nhận lại nữ nhi này, thì thân phận của nàng sau này sẽ hoàn toàn khác biệt — ít nhất không cần tiếp tục làm nô bộc cho Giao tộc nữa.

Ánh mắt lướt qua những vật bài trí xa hoa trong phòng, lòng Phi Nhứ bỗng trỗi dậy cảm giác khó tả.

Đến tận lúc này, nàng vẫn cảm thấy mình như đang ở trong mộng.

Thật ra Phi Nhứ chẳng có chút liên hệ gì với tộc Giao Nhân. Chỉ vì nghe nói Vân Châu luôn rất coi trọng muội muội này, nên trưởng lão Giao Nhân mới không để nàng lưu lại Giao tộc, mà dẫn theo cùng đi.

Theo hải chu một đường tiến vào khu vực do Giao Nhân quản lý, nỗi bất an trong lòng Phi Nhứ càng thêm sâu sắc. Nhưng ngoại trừ lo sợ, dường như tận đáy lòng nàng vẫn còn giữ một chút hy vọng khó nói nên lời.

Đúng lúc nàng đang mải suy nghĩ vẩn vơ, trên giường, nữ tử chậm rãi mở mắt. Dưới ánh sáng phản chiếu từ những viên Đông Châu trên màn trướng, ánh mắt ấy chỉ thấy một mảnh băng lãnh.

Phi Nhứ giật mình, rồi trên mặt nhanh chóng lộ vẻ vui mừng: “A tỷ, tỷ tỉnh rồi ư?”

Nhưng trên khuôn mặt thân quen ấy lại không còn chút hơi ấm quen thuộc nào. Ánh mắt rơi trên người thiếu nữ vừa lạnh lùng vừa hờ hững, tựa như một thanh lợi đao, có thể bóc đi tất cả những ngụy trang trong lòng người.

Dưới ánh mắt như thế, tim Phi Nhứ hụt mất một nhịp, ngay cả ý cười trên mặt dường như cũng vì thế mà hơi cứng lại.

Nàng mím nhẹ môi, thăm dò gọi lần nữa: “A tỷ?”

Nữ tử không đáp lại, trên khuôn mặt tái nhợt, đôi mắt thăm thẳm như vực sâu.

Ánh mắt nữ tử lướt khỏi thiếu nữ trước mặt, chuyển hướng sang nhóm thị nữ giao nhân đang vây quanh sau khi nàng tỉnh dậy, thần sắc vẫn không có chút dao động.

Lời nói của Phi Nhứ nhanh chóng bị những tiếng thì thầm đầy mê hoặc nhấn chìm. Ánh sáng và bóng tối giao hòa, từng khuôn mặt nàng nhìn thấy dường như biến dạng thành những chiếc mặt nạ hung ác, lúc nào cũng có thể xông tới, cắn xé thần hồn.

Đầu ngón tay nữ tử hơi cử động, nhưng rồi vẫn phải mạnh mẽ đè nén sát ý đang cuồn cuộn dâng trào trong lòng dưới những tiếng gào thét từ nơi không rõ nguồn gốc kia.

Đây là nơi nào?

Vì sao nàng lại ở đây?

Quan trọng hơn cả...

“Ta là ai...”

Phi Nhứ loạng choạng lùi về sau một bước, nụ cười trên mặt hoàn toàn biến mất, thần sắc hiện rõ sự hoảng hốt thất thần.

Lời của A tỷ là ý gì?

Tỷ ấy không còn nhớ nàng sao?

Mấy thị nữ giao nhân đứng cạnh nghe vậy cũng lộ vẻ sốt ruột: “Vân Châu đại nhân, người...”

Vân Châu?

Nữ tử khẽ cụp mắt, nhìn vào lòng bàn tay trắng bệch của chính mình. Chỉ trong khoảnh khắc, những ký ức vụn vỡ như sóng biển cuộn trào ùa vào trong ý thức.

Sương mù mênh mang, tiếng chuông dài ngân vang từ hòn đảo giữa biển. Nữ nhân ngồi nơi cao quý kia ánh mắt thương xót nhìn nàng.

“Từ nay về sau, ngươi sẽ được gọi là...”