Chương 3

Có huyết san hô rồi, thương thế của Điện hạ sẽ không còn đáng ngại, nghĩ đến công lao tìm thuốc lần này, Phi Nhứ có lẽ cũng sẽ được...

Nụ cười cứ thế đông cứng trên gương mặt giao nhân, thân thể nàng từ từ chìm xuống, chiếc đuôi cá đỏ rực cũng mất dần màu sắc.

Tố Ninh hạ mắt xuống, khuôn mặt giao nhân vẫn còn là một mảng vặn vẹo, nhưng trong ánh sáng nhạt nhòa đan xen bóng tối, nàng vẫn kịp bắt lấy nét cười còn sót lại trên gương mặt giao nhân kia.

Yên lặng vài hơi thở, nàng phất tay, một viên yêu đan đã thấp thoáng xuất hiện vài vết rạn nứt nhẹ nhàng bay lên khỏi thân thể giao nhân. Khi yêu đan rời khỏi cơ thể, thân xác giao nhân cũng dần dần từ hữu hình hóa thành vô hình, chậm rãi tan biến.

Giao đan bay lên, cùng lúc linh lực của Tố Ninh tràn vào, lập tức có từng luồng từng luồng sương trắng từ bên trong tràn ra, vờn quanh thân nàng, mơ hồ hư ảo.

Nàng chậm rãi giơ tay lên, mỗi cử động đều nặng tựa ngàn cân. Dưới áp lực vô hình ấy, nàng nhắm mắt lại, giữa mi tâm hiện lên một đạo hoa văn phức tạp.

Khoảnh khắc đạo văn ấn màu vàng rực hình thành, đáy biển phát ra ánh sáng chói mắt, oán niệm sát khí đang quấn lấy Tố Ninh thét lên dữ dội. Mệnh hỏa trong thần hồn nàng lay động, chập chờn sáng tối bất định.

Cũng đúng vào lúc này, thân xác giao nhân hoàn toàn tan biến, hóa thành bọt biển tiêu tán trong nước.

Tố Ninh mở mắt, đôi đồng tử ánh lên sắc vàng rực rỡ, thần sắc càng thêm lạnh lùng. Khi nàng cụp mắt nhìn xuống, dáng vẻ chẳng khác nào một vị thần đứng trên tầng mây cao, lạnh nhạt quan sát chúng sinh bên dưới.

Ấn ký nơi mi tâm dần nhạt đi, sát khí vốn theo nàng như bóng với hình kể từ lúc xuất hiện, cuối cùng cũng tan biến dưới đáy biển. Khí tức quanh thân nàng thu lại, cơ thể chậm rãi chìm xuống, ý thức hoàn toàn chìm vào giấc ngủ sâu.

Chiếc váy dính máu bồng bềnh trôi theo dòng nước, dung mạo của Tố Ninh lặng lẽ biến đổi. Chỉ chốc lát sau, nàng đã hoàn toàn giống hệt giao nhân kia, không chỉ đôi chân hóa thành đuôi cá đỏ thẫm, đầu móng vuốt sắc bén, ngay cả hơi thở cũng chẳng hề sai biệt.

Vòng xoáy khổng lồ vốn cuồn cuộn khí thế kia đột nhiên tan biến, nước biển bên dưới khe nứt cũng khôi phục trạng thái yên tĩnh như chưa từng tồn tại cơn sóng ngầm dữ dội vừa rồi.

Cùng thời điểm đó, phía nam Lam Thương Hải, trong lãnh hải của Giao tộc.

Hơn trăm giao nhân đang bơi lượn quanh khu vực khe nứt dưới đáy biển. Bọn họ đã lưu lại nơi này nhiều ngày. Vùng biển này thuộc quyền quản lý của Giao tộc, vốn không cho phép các tộc khác tùy ý ra vào, nhưng do tình hình hiện tại đặc biệt nên những giao nhân này mới được cho phép tới đây tìm kiếm.