Chương 14

Bộ tộc Hạ Lâu cất giữ Hải Lăng Tiêu cùng các linh vật khác bên trong mật khố, bên ngoài bố trí vô số tầng cấm chế.

Có Hạ Lâu Triều dẫn đường, chẳng mấy chốc Tố Ninh đã xuyên qua thành trì, lặng lẽ xuất hiện trước mật khố bộ tộc Hạ Lâu. Suốt dọc đường tuần tra có không ít giao nhân, nhưng không ai phát hiện ra tung tích của nàng, khiến Hạ Lâu Triều vốn đang định tìm cơ hội cầu cứu cũng đành ngoan ngoãn ngậm miệng lại.

Dừng chân trước cửa lớn của mật khố, Tố Ninh ngẩng đầu nhìn về phía trước, rất lâu vẫn không có động tác gì.

Hạ Lâu Triều nhìn theo ánh mắt nàng, âm thầm thấy lạ, rõ ràng phía trước chẳng có thứ gì cả mà?

Tố Ninh không để ý tới sự nghi hoặc của hắn. Trong mắt nàng, những cấm chế vốn ẩn giấu lúc này đều hiện ra nguyên dạng, từng đường vân phức tạp đan xen chồng chất, lấp lánh ánh linh quang mờ ảo giữa làn nước biển sâu thẳm.

Có lẽ vì đủ tự tin với cấm chế nơi này, nên bộ tộc Hạ Lâu không bố trí bất kỳ hộ vệ nào canh gác ở đây, ngược lại còn giúp Tố Ninh bớt đi chút phiền phức.

Xuyên qua lớp lớp ảo giác méo mó trước mắt, nàng chăm chú nhìn vào những hoa văn cấm chế đang không ngừng biến hóa, đầu ngón tay bất giác khẽ động đậy.

Nàng đáng lẽ phải biết làm thế nào để phá giải cấm chế trước mắt...

Ý nghĩ này vừa xuất hiện trong đầu, những âm thanh thì thầm vẫn luôn cố kéo nàng vào điên cuồng bỗng nhiên trở nên sắc nhọn hơn. Rõ ràng trước mặt nàng không có vật gì, nhưng trong ý thức của Tố Ninh lại xuất hiện vô số bóng ma chập chờn, hư thực khó phân.

Ký ức vẫn còn ẩn giấu sau màn sương mù, Tố Ninh khẽ nhắm mắt, mạnh mẽ đè xuống sát ý đang trào dâng trong lòng, trầm giọng nói: “Mở ra.”

Thân là thiếu chủ bộ tộc Hạ Lâu, Hạ Lâu Triều đương nhiên không thể nào chẳng biết chút gì về pháp quyết mở mật khố.

Hắn có thể nghe ra giọng nói của Tố Ninh lúc này lạnh lùng hơn so với trước đó. Trực giác nói cho hắn biết, vào thời điểm này tốt nhất không nên cò kè mặc cả với nàng.

Hạ Lâu Triều miễn cưỡng vận chuyển linh lực, khóe mắt lén nhìn về phía Tố Ninh, rõ ràng vẫn chưa từ bỏ ý định tìm cách thoát thân khỏi tay nàng.

Hắn cố ý chậm rãi kéo dài động tác. Tố Ninh đương nhiên không thể nào không nhận ra, nhưng nàng cũng chẳng hề lên tiếng thúc giục.

Cảm giác của nàng lan ra, đường đi của linh lực bên trong cơ thể Hạ Lâu Triều gần như đều nằm trong tầm mắt nàng. Theo linh lực dẫn động, cấm chế ngoài mật khố dần dần hiện rõ, linh quang chập chờn sáng tối, bắt đầu phát sinh vô số biến hóa.

Trong cảm giác của Tố Ninh, từng ký tự huyền ảo đang dần nổi lên từ cấm chế, đan xen vào nhau tạo thành một pháp tắc nghiêm mật. Dù đã mất ký ức, nhưng ý nghĩa ẩn chứa trong đó đối với nàng vẫn rõ ràng như ban ngày.

Điều này không nghi ngờ gì nữa đã chứng thực cho suy nghĩ lúc trước của nàng.

Không lãng phí thời gian thêm nữa, Tố Ninh mở lòng bàn tay ra, lập tức có linh lực cuồn cuộn trào dâng. Dư ba của sức mạnh thoáng lướt qua người Hạ Lâu Triều, hắn nhìn những đường vân cấm chế đang biến đổi với tốc độ chóng mặt, không nhịn được phải đưa tay dụi dụi mắt... chẳng lẽ hắn hoa mắt rồi sao?

Khoảnh khắc tiếp theo, theo một tiếng nổ trầm đυ.c vang lên, cánh cửa lớn của mật khố từ từ mở ra, ánh sáng bảo vật rực rỡ chói mắt bên trong lập tức tuôn ra, gần như khiến người ta không thể mở mắt.

Lụa giao tiêu của tộc Giao nhân được vô số tộc đàn trong thiên hạ săn đón, nhờ vậy họ thường xuyên giao thương với các tộc khác, tích lũy được lượng tài phú khổng lồ. Vì lẽ đó, bộ tộc Hạ Lâu mới xây mật khố để cất giữ linh vật, đồng thời dùng trọng bảo để mời linh sứ Thần tộc tới bố trí cấm chế.

Cho dù là Hạ Lâu tộc trưởng với thực lực cường đại đến đâu, cũng không thể nào cưỡng ép phá giải cấm chế tiến vào mật khố. Chính vì lý do này, bộ tộc Hạ Lâu mới không cần bố trí phòng vệ tại nơi đây.

Những nhân vật có thể cưỡng ép phá tan cấm chế thì đám hộ vệ giao nhân của bộ tộc Hạ Lâu cũng chẳng thể ngăn nổi.

Bởi vậy, khi nhìn thấy cánh cửa mật khố từ từ mở ra, Hạ Lâu Triều không tránh khỏi trợn mắt há mồm.

Sao nàng ta có thể biết cách phá giải cấm chế của mật khố?

Đây chính là cấm chế do Thần tộc tạo nên! Cả bộ tộc Hạ Lâu, ngoại trừ hắn và phụ thân ra, tuyệt nhiên không ai khác biết được pháp quyết mở mật khố này.

Nhìn theo bóng lưng Tố Ninh đang từng bước tiến vào mật khố, lòng Hạ Lâu Triều không ngừng dao động nghi hoặc. Đúng vào lúc này, hắn chợt nhận ra đây chính là cơ hội tốt nhất để thoát thân.

Không chút do dự, Hạ Lâu Triều lập tức thúc giục linh lực một lần nữa, nhanh chóng kích hoạt cấm chế. Đồng thời, chiếc đuôi cá mạnh mẽ co duỗi, thân hình hắn lập tức bắn ngược ra ngoài như mũi tên rời cung.

Cấm chế của mật khố nhanh chóng biến hóa, cánh cửa lớn tức thì khép lại. Ngay bên ngoài cửa, Hạ Lâu Triều cúi đầu nhìn xuống, gương mặt bất giác hiện lên vẻ đắc ý.