"Ngươi lại còn hả hê trên nỗi đau của người khác, chẳng lẽ không có chút lòng nhân nào sao?" Mộc Hàn Yên bực bội lên tiếng. "Đây là thái độ mà một vật phẩm nên có đối với chủ nhân của mình sao? Lại dám chế nhạo chủ nhân! Còn nữa, nếu ta bị người ta đánh đến ói cả cơm tối hôm trước, ngươi nghĩ ngươi sẽ khá hơn ta được sao?"
Tinh Tướng La Bàn im lặng một hồi lâu.
Chẳng lẽ vật này lương tâm trỗi dậy, cảm thấy chế nhạo chủ nhân là sai trái? Mộc Hàn Yên khẽ nghi hoặc, đúng lúc đó, Tinh Tướng La Bàn trong ngực nàng bỗng trở nên nóng như lửa.
Mộc Hàn Yên giật mình, vội vàng lấy ra. Trên bề mặt vật phẩm, những hoa văn tinh tú thần bí, phức tạp, xa lạ bắt đầu phát ra ánh sáng mờ ảo, từ từ di chuyển. Không lâu sau, ánh sáng hợp lại tạo thành một tấm bản đồ.
Nhìn qua, Mộc Hàn Yên lập tức nhận ra tấm bản đồ này. Chính là địa hình xung quanh Hắc Thạch Thành trong phạm vi ngàn dặm. Từ Hắc Thạch Thành nhìn về hướng tây, cách đó khoảng vài trăm dặm, trên một vùng đồng bằng có một điểm sáng tinh quang rực rỡ, tựa như ngọn hải đăng chỉ lối.
"Ngươi muốn ta đến đó?" Mộc Hàn Yên trong lòng lóe lên một ý nghĩ, liền hỏi.
Tinh Tướng La Bàn đương nhiên không đáp lời, nhưng lại rung lên kịch liệt vài cái, truyền vào lòng nàng một cảm giác khẳng định.
"Ý ngươi là, nếu ta đến đó, thực lực của ta sẽ được nâng cao?" Mộc Hàn Yên vẫn còn chút nghi hoặc, hỏi lại lần nữa để xác nhận.
Tinh Tướng La Bàn lập tức rung động mạnh mẽ hơn, cảm xúc truyền đến còn mang theo sự háo hức và chờ mong.
Nhận được câu trả lời chắc chắn, sự lo lắng trong lòng Mộc Hàn Yên tan biến hẳn. Nàng đứng phắt dậy, cất Tinh Tướng La Bàn vào ngực, rồi nhanh chóng rời khỏi thành chủ phủ.
Lúc này trời đã gần về chiều, ánh hoàng hôn đỏ rực nhuộm khắp không gian. Mộc Hàn Yên một mình bước ra khỏi thành. Mấy tên lính canh thành đang chuẩn bị đóng cổng. Khi đêm xuống, nếu không có lệnh từ thành chủ, bất cứ ai cũng không được tự tiện ra vào Hắc Thạch Thành.
Tuy nhiên, mấy tên lính canh đều nhận ra đại công tử phế vật nổi danh của Mộc gia, không hỏi han gì nhiều, chỉ nghi hoặc nhìn theo bóng dáng hắn rời đi. Trong lòng bọn chúng không khỏi thắc mắc: Trời đã tối thế này, Mộc đại công tử ra khỏi thành làm gì?
"Đêm đã buông, tên này ra khỏi thành để làm gì chứ?" Không chỉ bọn lính canh tò mò, phía sau chúng còn có một người khác lẩm bẩm, chính là Mộc Thành, kẻ vốn chẳng ưa gì Mộc Hàn Yên. Kể từ lần bị Mộc Hàn Yên hãm hại, kế hoạch dùng đan dược để nâng cao thực lực của hắn tạm thời bị đình trệ. Vì thế, gần đây hắn phải tìm kiếm phương pháp khác để gia tăng sức mạnh.
Hắn vừa trở về sau mấy ngày rèn luyện bên ngoài, chưa thu hoạch được gì, thì lại bắt gặp cảnh Mộc Hàn Yên đang rời khỏi thành.
"Chắc định bỏ trốn thôi. Chỉ là một kiếm sĩ nhị giai, nói trắng ra thì vẫn chỉ đáng xếp vào nhất giai. Dựa vào địa vị của cha hắn mới chen chân được vào nhị giai, vậy mà dám khiêu chiến với Phong thiếu gia, một kiếm sĩ ngũ giai. Không trốn sớm thì chẳng phải chờ chết sao?" Một tên tiểu đệ của Mộc Thành buông lời chế nhạo.
"Trốn? Trốn được hòa thượng chứ trốn không được miếu. Thân là con cháu Mộc gia, dù chiến bại thân vong cũng không phải điều đáng xấu hổ. Nhưng nếu không chiến mà chạy trốn, thì cả đời đừng mong quay lại Mộc gia. Không chỉ hắn, mà ngay cả cha hắn cũng sẽ bị liên lụy, cả đời không ngóc đầu lên nổi." Mộc Thành nhếch mày, giọng điệu đầy khinh miệt.
"Cha hắn bị liên lụy còn ít sao? Nghe nói hồi trẻ cha hắn cũng từng được xem là thiên tài tu luyện của Mộc gia. Nhưng chỉ vì thằng con vô dụng này tư chất quá tầm thường, không đủ sức kế thừa, nên mới bị giáng chức đến Hắc Thạch Thành. Nói cho cùng, cái tên Mộc Hàn Yên này chính là kẻ hại cha." Tên tiểu đệ tiếp tục thêm mắm dặm muối, cười cợt trên nỗi đau người khác.
"Cũng đúng thôi. Dù sao hại một lần cũng là hại, hại hai lần cũng vẫn là hại, cả đời hại người vẫn là hại, ha ha ha ha!" Mộc Thành cười lớn. Lời của tên tiểu đệ càng khiến hắn cảm thấy hả dạ, những bực bội bị Mộc Hàn Yên hãm hại trước đây giờ như được giải tỏa phần nào.
...