Chương 45: Ngươi cứ việc béo tốt là được

Mộc Hàn Yên không hề ngoái đầu lại nhìn Mộc Phong lấy một lần, chỉ nắm tay Y Thanh Liên, tươi cười rạng rỡ mà cùng nhau bước về viện của mình. Về đến nơi, nàng phân phó Hỉ Nhi chuẩn bị điểm tâm, pha trà, rồi sai người ra ngoài mua những loại bánh ngọt, quả hạch mà Y Thanh Liên thích nhất.

Hỉ Nhi cười tủm tỉm, nhanh chóng đi làm những việc được giao, sau đó "hảo tâm" rời đi, cố ý để lại không gian riêng cho hai người. Trước khi đi, ánh mắt trêu chọc xen lẫn cổ vũ của nàng khiến Mộc Hàn Yên không khỏi ê cả răng. Nghĩ cũng đủ biết, nha đầu này trong đầu đang tưởng tượng điều gì. Thật là, tự tưởng tượng linh tinh, đúng là bệnh rồi, cái nha đầu chết tiệt này, nên đi uống thuốc đi thôi.

Mộc Hàn Yên nhìn Y Thanh Liên trước mặt, trông nàng chẳng khác nào một chú chuột hamster nhỏ, hai tay nâng bánh ngọt, ăn đến mức hai má phồng lên, khiến người ta chỉ muốn đưa tay véo má nàng một cái. Y Thanh Liên là người cực kỳ mê ăn uống, hễ là món ngon thì nàng đều thích. Nếu không, làm sao có thể lớn lên béo tròn như vậy được chứ.

"Hàn Yên, ngươi thật sự định so tài với Mộc Phong sao?" Y Thanh Liên vừa gặm miếng bánh đậu xanh, vừa lo lắng lên tiếng: "Ngươi mới chỉ nhất giai, hắn đã ngũ giai rồi, rõ ràng là ức hϊếp ngươi, đúng là quá vô liêm sỉ!" Trong lòng Y Thanh Liên tức điên lên, dẫu sao nàng cũng rất khinh thường Mộc Phong. Đồ nam nhân thối tha! Dám bắt nạt Hàn Yên nhà ta!

"Ngươi không cần phải lo lắng quá." Mộc Hàn Yên mỉm cười, nhẹ nhàng đưa tay lau đi vụn bánh đậu xanh còn vương trên khóe miệng Y Thanh Liên. Giữa đôi mày của nàng không hề hiện lên chút lo âu hay sợ hãi nào.

"Sao có thể không lo lắng chứ!" Y Thanh Liên cắn mạnh thêm một miếng bánh đậu xanh, như thể đang cắn vào thịt của Mộc Phong vậy: "Thực lực giữa các ngươi chênh lệch quá lớn mà."

"Ngươi chỉ cần ở nhà, ăn ngon uống tốt, tiếp tục sống vui vẻ, béo tốt, rồi chờ tin tốt của ta là được." Mộc Hàn Yên nhìn khuôn mặt mũm mĩm đáng yêu của Y Thanh Liên, lại không nhịn được muốn đưa tay véo.

Y Thanh Liên nhìn vẻ kiên định trong ánh mắt của Mộc Hàn Yên, suy nghĩ một chút, rồi như chợt hiểu ra điều gì. Chắc hẳn Mộc Hàn Yên đã sớm có biện pháp đối phó rồi. Dù sao, nàng còn có một người cha làm thành chủ, chắc chắn trong tay có bảo vật gì đó, nên nàng mới không chút lo lắng. Nghĩ thông suốt điều này, Y Thanh Liên cũng không còn cảm thấy lo lắng nữa, vui vẻ tiếp tục ăn bánh ngọt. Sau đó, nàng tò mò hỏi Mộc Hàn Yên chuyện Triệu tứ tiểu thư khỏa thân chạy trên phố.

Mộc Hàn Yên đương nhiên là kể lại một cách sinh động, chi tiết, khiến Y Thanh Liên cười ha ha không ngớt. Cuối cùng, nàng ăn đến mức bị sặc, Mộc Hàn Yên vội vàng đưa cho nàng một cốc trà. Y Thanh Liên uống một hơi hết sạch, rồi vỗ vỗ ngực, mãi mới hoàn hồn.

"Hàn Yên, ngươi có thể khiến Triệu tứ tiểu thư thảm hại như vậy, ta thực sự không còn lo lắng chuyện ngươi đối đầu với Mộc Phong nữa. Ta sẽ ở nhà chờ tin tốt của ngươi. Đợi khi ngươi thắng cuộc thi, nhớ khao ta ăn một bữa thật ngon nhé!" Y Thanh Liên nhắc đến chuyện ăn ngon, đôi mắt liền sáng long lanh.

"Không đúng nha, không phải là ta thắng thì ngươi phải thưởng cho ta sao? Khao ta ăn mới hợp lý chứ?" Mộc Hàn Yên giả vờ bất bình, hờn dỗi nhìn Y Thanh Liên.

"Ai bảo ngươi giàu hơn ta!" Y Thanh Liên chu cái khuôn mặt béo tròn, trả lời rất hùng hồn.

Mộc Hàn Yên bật cười khanh khách, gật đầu thật mạnh: "Được, được, được! Y đại tiểu thư của ta, cứ yên tâm ở nhà chờ tin tốt của ta đi. Đến lúc đó, ta sẽ khao ngươi một bữa lớn."

Y Thanh Liên gật đầu còn nhanh hơn cả Mộc Hàn Yên: "Nhất ngôn vi định!"

Hỉ Nhi trốn trong góc, nhìn hai người tương tác mà cười vui mừng. Mộc Hàn Yên liếc thấy, lại không khỏi ê răng. Cái nha đầu thối tha này, cả ngày cứ nghĩ ngợi vớ vẩn, tự tưởng tượng linh tinh cái gì không biết.

Sau khi tiễn Y Thanh Liên ra về, lúc này Mộc Hàn Yên mới bắt đầu bình tĩnh suy nghĩ đối sách. Thực lòng mà nói, hiện tại nàng đối đầu với Mộc Phong, hoàn toàn không có phần thắng! Dẫu cho nàng sống lại, khả năng phán đoán tình huống nguy hiểm và cảm giác nhạy bén vẫn còn, nhưng thực lực thì đã không còn như trước. Bây giờ, chỉ có thể nghĩ cách tu luyện mà thôi.

...