Trong góc không ai dám nói chuyện, Giang Noãn Noãn tự mình mò mẫm đi tới.
“Mọi người đừng sợ, để em cởi trói cho.” Nói rồi rất nhẹ nhàng vòng ra sau lưng bọn họ cởi dây thừng ra.
Mọi người đều kinh hãi nhìn cô bé, không hiểu trong tình huống này, sao cô bé còn có thể bình thản như không vậy.
“Bọn, bọn họ là bọn buôn người, muốn bán chúng ta đi đấy, hu hu oa, anh muốn về nhà!!!” Có một bé trai lại òa lên khóc nức nở.
Giang Noãn Noãn vội vàng lao tới bịt miệng cậu bé lại.
“Suỵt, đừng khóc nhé! Lát nữa bọn buôn người lại quay lại bây giờ.” Giọng cô bé non nớt, nhưng giữa đám trẻ con lớn hơn mình này lại mang theo sự an ủi kỳ diệu.
Cậu bé bị bịt miệng, cảm nhận được bàn tay nhỏ mũm mĩm của cô bé trên môi mình, chỉ đành ngơ ngác gật đầu tỏ vẻ đã biết.
Giang Noãn Noãn lúc này mới buông người ra, cậu bé Thẩm Thư Minh liền mở miệng nói: “Nhưng mà, em gái ơi, bọn anh không có sức để chạy trốn.”
Giang Noãn Noãn lúc này mới để ý thấy, mấy người bọn họ đều dựa vào nhau như không có xương.
Cô bé đặt tay lên mạch đập của Thẩm Thư Minh bắt mạch một hồi.
“Cái này đơn giản thôi, anh đợi một chút, em cho mọi người uống thuốc.”
Nói rồi chạy lon ton về vị trí lúc nãy của mình, may mà người ta không có ý định lục lọi cái túi rách của cô bé.
Từ bên trong lôi ra mấy lọ thuốc, so sánh một hồi, cầm một lọ thuốc rồi lại quay trở lại.
“Nào, mỗi người một viên, ngọt lắm đó.”
Nói rồi còn cực kỳ chu đáo đút thuốc cho từng người. Bên trong ánh đèn lờ mờ, căn bản không biết đây là thứ gì, chỉ thấy tan ngay trong miệng, giống như kẹo vậy. Chẳng mấy chốc mấy đứa trẻ đã cảm thấy trên người mình có sức lực.
“A, anh có sức rồi.”
“Chị cũng có rồi.”
Mọi người vui mừng reo lên.
“Đương nhiên rồi, thuốc của em có tác dụng lắm đó nha.”
“Mọi người làm sao mà bị bắt đến đây vậy???” Giải quyết xong vấn đề, Giang Noãn Noãn tò mò nhìn bọn họ hỏi.
“Chị bị lạc mẹ, bà ta bảo đưa chị đi tìm mẹ.”
“Anh bị lạc bà nội...” Mọi người nhao nhao kể lể, chỉ có Thẩm Thư Minh yếu ớt nói: “Anh uống xong chai coca thì bị đưa đến đây.”
Nói rồi lại hít mũi một cái, bộ dạng tủi thân vô cùng.
“Không sao không sao, bây giờ không có người lớn ở bên cạnh, chúng ta phải kiên cường lên.” Noãn Noãn an ủi cô bé lớn hơn mình trước mặt.