Chương 4: Ai mà không biết diễn

Kết quả... vẫn không bế lên được.

Chuyện này thật xấu hổ, nhưng đám đàn em không dám ho he. Cuối cùng vẫn là người phụ nữ mập mạp tiến lên bế Giang Noãn Noãn lên. Lúc bế đứa bé bà ta còn có chút khó hiểu, đứa bé này cũng đâu có nặng?

Cảm giác hơi tà môn.

Trong tay Giang Noãn Noãn vẫn xách theo cái tay nải của mình, mãi không chịu buông tay. Người phụ nữ mấy lần định giật xuống đều không được, đành dứt khoát bế cả người lẫn tay nải vào trong nhà.

Có điều lúc đặt người xuống thì động tác không còn dịu dàng như thế nữa.

Giang Noãn Noãn cứ thế bị đánh thức. Lúc nãy người phụ nữ mập mạp kia lau miệng cho cô bé, lau lau một hồi thấy hơi buồn ngủ, dứt khoát ngủ một giấc luôn cho rồi.

Không ngờ giấc ngủ này lại kéo dài đến tận lúc này.

Cô bé dụi dụi đôi mắt còn ngái ngủ, giọng nói mềm mại hỏi: “Dì ơi, mẹ con đâu rồi ạ?”

“Mẹ mày không cần mày nữa đâu, đừng có mơ tưởng nữa, tao tìm cho mày một người mẹ mới nhé!” Lời nói của người phụ nữ đầy vẻ ác ý, chẳng còn chút hòa nhã nào như lúc nãy.

Noãn Noãn vẫn còn chưa tỉnh ngủ hẳn, nghe thấy câu này trong lòng bĩu môi. Chiêu trò lừa trẻ con của người lớn không thể thay đổi một chút sao?

Có điều lúc này cảm giác xung quanh mình toàn là hắc khí, Noãn Noãn cũng ngoan ngoãn phối hợp khóc lóc ầm ĩ...

“Hu hu hu, con muốn tìm mẹ, oa... các người là người xấu, mẹ ơi, con bị người xấu bắt rồi.”

Cô bé khóc òa lên không hề báo trước, hơn nữa âm thanh này còn có xu hướng ngày càng to hơn.

“Nhét giẻ vào mồm nó cho tao, đừng để làm ồn đến đại ca. Tối nay phải giao hàng rồi, đừng để xảy ra sự cố gì.” Người phụ nữ ra lệnh một câu rồi đi thẳng ra ngoài.

“Ưm ưm ưʍ...” Miệng Giang Noãn Noãn bị nhét một cái khăn lông, tay chân cũng bị trói lại, chỉ có thể kêu lên những tiếng ưm ưm bất lực.

Mấy người kia cũng chẳng để ý, làm xong liền vừa chửi thề vừa đi ra ngoài.

Thấy mọi người đã ra ngoài hết, Giang Noãn Noãn chỉ vài ba động tác đã giãy thoát khỏi sợi dây thừng trên tay mình.

“Hừ, mấy trò này con chơi chán rồi.” Giang Noãn Noãn đứng dậy nhảy nhót vài cái, thuận tiện phủi bụi trên người mình.

Cũng chính lúc này cô bé mới chú ý tới, trong góc tường còn có mấy đứa trẻ đang bị trói ở đó, run lẩy bẩy nhìn về phía cô bé.

“Các anh chị cũng bị lừa đến đây sao? Mấy người này thật là quá xấu xa, đã nói là đưa em đi tìm mẹ mà.” Giang Noãn Noãn sau khi lấy dây thừng và khăn lông trong miệng ra, bắt đầu lên án hành vi không bằng cầm thú của bọn buôn người.