Dù gì thì anh ta vẫn chưa nghĩ ra được kế sách hoàn hảo khiến chú năm chịu tha thứ cho những hành vi ngông cuồng của mình thời gian qua, thôi thì tạm thời giả làm đà điểu, né tránh cái đã.
“Vậy sao.”
Lâm Hàn gật gù, nhưng trong lòng vẫn cảm thấy khả năng mình chính là ba bé là rất cao.
Lý do rất đơn giản: Dạo gần đây Phì Phì cực kỳ thân thiết với anh. Hơn nữa, rõ ràng bản thân đã mất trí nhớ, vậy mà chăm con vẫn cực kỳ thuần thục. Ngoại trừ một số tập tính của tiểu thần thú cần chú ý thêm, còn thì chuyện cho ăn cơm, cho uống sữa, kể chuyện ru ngủ, bế tung lên cao… Anh đều rành rẽ vô cùng!
Đúng chuẩn một ông bố bỉm sữa mẫu mực còn gì.
Nghĩ đến mấy ngày trước mình lướt diễn đàn phụ huynh trên tinh võng, đọc đống than thở của các ông bố bà mẹ có nhiều con nhỏ…
Đối với hai anh em mà tuổi tác chênh lệch quá lớn, chuyện anh trai chịu khó dắt em đi chơi vốn rất hiếm thấy. Với đứa làm anh mà nói, chăm em đồng nghĩa với hy sinh hết thời gian riêng tư của mình. Trừ ba mẹ ra, cơ bản chẳng có thần thú trưởng thành nào chịu vô tư vô oán, cam tâm tình nguyện mà chăm bẵm một nhóc con cả.
Cứ như thể là: “Tiền tiêu vặt tao có thể chia cho mày, đánh nhau tao cũng có thể ra tay hộ mày, nhưng bảo tao dẫn mày đi chơi thì miễn đi nhé!”
Thế nhưng Lâm Hàn lại thấy… Mình không giống vậy. Anh đặc biệt thích dẫn Phì Phì chơi, đặc biệt chịu khó, đặc biệt không oán trách gì hết.
Lâm Hàn cảm thấy, có lẽ đây chính là sự vĩ đại của huyết thống chăng.
Nghĩ thế, đứng không cũng chán, anh bèn thuận miệng phân tích một hồi với mọi người.
Lâm Dật, Lâm Kỳ nghe xong thì liên tục gật đầu tán thành, còn rất tự nhiên đem cái lý do ấy thế thân vào chính mình.
Đúng rồi! Chính là như thế!
Ngay cả Lý Húc đứng bên cạnh nghe vậy cũng hơi gật đầu.
Còn Lâm Lân, từ nãy vẫn im lặng, chỉ len lén liếc nhìn mấy người này, rồi lại liếc qua ba ruột chính hiệu đang đứng bên cạnh, trong lòng thầm nghĩ mình vẫn nên có chút tình anh em (chú cháu) mới được, không thể mặc kệ họ tự thôi miên bản thân thế này.
Một cái lý do hỏng chỗ này chỗ kia, đầy sơ hở như vậy mà cũng tự thuyết phục được mình, điều này nói lên cái gì? Nói lên dã tâm bự chảng chứ còn gì nữa!
Nếu không có tham vọng, sao ngay cả tiềm thức cũng tự thôi miên cho được?
Thế nên, với tư cách là người tỉnh táo duy nhất ở đây, Lâm Lân thử nhắc nhở: “Nhưng mọi người không thấy là Phì Phì vẫn thân với chú năm hơn à?”
Lâm Hàn ra vẻ mù mờ: “Thì sao?”
Đây chính là kiểu từ chối thừa nhận đấy.
Lâm Kỳ thì lại không tránh né câu nói này, còn đoán rất hợp tình hợp lý: “Có lẽ là do hiệu ứng chim non. Nói không chừng lúc đó chú ấy nói chuyện với Phì Phì xuyên qua vỏ trứng, vừa khéo bị nhóc nghe thấy.”
Bởi vì ký ức chưa khôi phục, không nhớ rõ Lâm Tư Niên xếp thứ mấy trong nhà, nên dạo này Lâm Kỳ với Lâm Hàn đều gọi theo thói quen của Lâm Hàn, gọi Lâm Tư Niên là chú.
Lý Húc lại nhàn nhạt bổ sung: “Có thể là vì bé con còn nhỏ nên nhận nhầm thôi.”
Lâm Hàn trong lòng reo “Đúng rồi!”
Anh nhớ ra rồi, trước kia cái tên mình đặt cho Phì Phì đã được ghi vào gia phả, viết ngay dưới tên anh. Vậy thì Phì Phì tất nhiên là con anh, chẳng sai đi đâu được.
Còn về phần Lâm Tư Niên, nể tình Phì Phì hợp vía với ông ấy, sau này cứ để Phì Phì nhận đối phương làm ba nuôi là xong. Dù sao anh cũng chẳng phải người nhỏ nhen.
May mà Lý Húc chỉ mới nghĩ trong lòng, chưa kịp nói ra, thì bên kia mọi người đã bắt đầu bàn đến chuyện nghiên cứu phong ấn của tộc Chúc Long.
Một lúc sau, Lâm Quốc Hoành chắc chắn nói: “Quả thật phải giải trừ phong ấn trước, sau đó mới bắt tay khôi phục. Ta thấy năm đó đám thần thú ấy cũng đã sửa chữa thế giới này được năm sáu phần rồi.”
Mọi người đều gật đầu tán đồng ý kiến của Lâm Quốc Hoành.
Đúng vậy, năm đó kể từ khi thế giới Sơn Hải xảy ra biến cố, tất cả đại thần thú ồ ạt xuất động cũng không phải lập tức liền quyết định mang hết thảy sinh linh trong Sơn Hải giới đi di cư.
Bọn họ đã kiên trì suốt sáu ngày sáu đêm, đến cuối cùng mới bất đắc dĩ phát hiện ra: sức mạnh của mình căn bản không đủ để một lần phục hồi toàn bộ Sơn Hải giới. Nhưng sinh linh trong thế giới này lại không thể đợi thêm.
Nếu bọn họ dốc hết toàn bộ thần lực trong một hơi, đến khi không còn sức cứu viện nữa mà thế giới Sơn Hải vẫn chưa được ngăn chặn xu thế diệt vong, vậy đối với các sinh linh nơi đây mới thật sự là tai kiếp hủy diệt.
Bất đắc dĩ, các thần thú chỉ có thể tạm thời gắng giữ thế giới Sơn Hải lại bên bờ hủy diệt, rồi mang toàn bộ sinh linh bắt đầu một cuộc đại di cư chưa từng có.