Chương 24

Cùng lúc đó, ngay khi Trương Tiểu Hổ đốt hết hương, ánh mắt Lâm Hàn vừa khéo lướt đến chỗ Trương Tiểu Hổ cùng Sở Kiêu Hàn mang theo Phì Phì ẩn thân.

Giờ phút này, vì phải bảo vệ Phì Phì, tiện thể cũng bảo hộ Sở Kiêu Hàn nên Trương Tiểu Hổ vẫn giữ nguyên hình thái bản thể.

Khóe môi Lâm Hàn nhếch lên một nụ cười dữ tợn, thấp giọng: “Tìm được rồi.”

Bọn họ một đường lần theo dao động linh lực mà tới nơi này, trong cuồng phong rõ ràng có khí tức của Phì Phì, thế thì còn nói gì nữa. Phỏng đoán trước đó của họ quả nhiên không sai chút nào!

“Động thủ!”

Thấy đám kẻ trộm con định nhân lúc hỗn loạn mà chuồn đi, ba người Lâm Hàn cũng chẳng thèm để tâm đến dị biến đột ngột ở hiện trường. Nhìn kẻ vừa giao thủ cùng họ không có ý định ngăn cản, Lâm Hàn, Lâm Dật, Lý Húc liền không buồn để mắt đến phương hướng khác, phớt lờ đối phương, trực tiếp đuổi thẳng về phía Trương Tiểu Hổ có tốc độ dịch chuyển chậm hơn.

Vị này có sức chiến đấu cực kỳ cao kia vốn dĩ cũng chẳng có ý định ngăn cản, dường như trận giao thủ với Lâm Hàn và Lâm Dật khi nãy chỉ là do vừa tỉnh dậy tâm tình khó chịu, mà bọn Lâm Hàn thì đúng lúc xui xẻo đυ.ng trúng.

Lửa giận trong lòng cũng đã vơi đi kha khá, lại chợt nhớ ra bản thân còn có chuyện quan trọng phải làm, dứt khoát không buồn để ý thêm đến hai tên nhóc tuy tạm coi được nhưng vẫn khó lọt vào mắt.

Thế nhưng, ngay lúc Chu Tước dáng người cao lớn, khí thế hiên ngang ấy dừng cơn cuồng phong, sải bước long hổ mà chẳng thèm bận tâm đến dị biến đang xảy ra, chuẩn bị xoay người rời đi một mình thì vẻ mặt ông bỗng chốc thay đổi.

Vừa rồi khi cuồng phong tràn tới, do hướng gió nên ông không nhận ra.

Nhưng giờ đây, ông rõ ràng cảm nhận được tất cả những người có mặt ở đây, kể cả thần thú trên người đều vương dính khí tức của Phì Phì.

Chỉ có ông là ngoại lệ.

Lâm Quốc Hùng khẽ cười lạnh.

Thủ đoạn hay đấy.

Rõ ràng ngay trước đó Phì Phì còn ở bên ông, vậy mà giờ ông tỉnh lại, chẳng những Phì Phì biến mất, ngay cả khí tức của Pai Pai cũng chẳng còn.

Nhìn kỹ lại, gương mặt vốn đã nghiêm nghị lạnh lùng của Chu Tước nay càng phủ thêm một tầng băng sương.

Có lẽ vì nhiều năm luyện võ, thân thể ông không chỉ cường hãn khác thường, mà tinh thần lực cũng mạnh mẽ hơn hẳn đám Lâm Hàn kia.

Cho nên, dù Lâm Hàn bọn họ không nhớ được việc đã cùng Phì Phì ngắm sao băng, thì Lâm Quốc Hùng vừa mới tỉnh dậy, ký ức vẫn chưa kịp phai nhạt lại nhớ rất rõ: Dưới trời sao băng, bóng dáng Phì Phì bắt đầu trở nên hư ảo.

Bởi vì Lâm Quốc Hùng ra tay cực nhanh, nên vào khoảnh khắc cuối cùng, ông đã tóm được Phì Phì, cùng cậu biến mất khỏi nơi này.

Trong giây phút ấy, Lâm Quốc Hùng cảm thấy bản thân như rơi vào một kẽ nứt nào đó, áp lực bủa vây tứ phía khiến đầu óc ông đau nhói.

Ký ức cuối cùng đọng lại trong khe nứt ấy, ông thoáng trông thấy vài thân ảnh mang hình dáng dã thú.

Có kẻ ngồi, có kẻ nằm, có kẻ cuộn mình, cũng có kẻ đứng thẳng.

Nhưng tất cả những điều đó đều không quan trọng. Quan trọng là, vài bóng dáng trong khe nứt kia, lúc này lại trùng khớp với những thân ảnh hiện diện ngay trước mắt ông!

Chúng là thần sao?

Chúng là thú sao?

Hay chúng là yêu?

Không quan trọng.

Quan trọng là không ai được phép ngang nhiên cướp đi bất kỳ người nào thuộc về Lâm gia khỏi tay ông.

Cho dù đối phương là thần, là thú hay là yêu, thì cũng chỉ là một cú đấm mà thôi.

Cơn cuồng phong vừa mới tan biến, lại gào thét bùng lên...

Lâm Quốc Hoành sau khi tỉnh lại đã phát hiện tư duy của mình dường như chậm chạp hơn đôi chút. Vừa mới sắp xếp lại được đống ký ức hỗn loạn, ngay nơi chóp mũi, mùi hương dịu ngọt xen lẫn khí tức quen thuộc của Phì Phì đã ập tới.

Khoảnh khắc trước còn ngồi bất động trông có vẻ ngây dại, Lâm Quốc Hoành bỗng ngẩng đầu.

Chưa kịp có thêm động tác tiếp theo, một cú đấm hung hãn đã thẳng mặt giáng xuống, không cho ông nửa phần đường lui.

Cú đấm này nếu mà giáng trúng thật, e rằng còn chưa kịp hỏi han gì, người đã bị đánh bay trở lại rồi.

Lâm Quốc Hoành vốn định tránh né, nhưng chợt nhớ ra lý do mình tỉnh lại.

Đúng vậy, chính là ngọn lửa dữ dội kia, bên trong lẫn theo khí tức thiêu đốt cùng mùi hương của Phì Phì. Chính thứ khí tức ấy khiến ông bất an, căm phẫn, mới vùng vẫy mà tỉnh dậy.

Mà giờ đây, đến gần cảm nhận, luồng khí tức thiêu đốt ấy, chẳng phải tỏa ra từ kẻ trước mặt hay sao!

Khoảnh khắc này, Lâm Quốc Hoành vốn luôn tin rằng đã có thể dùng đầu óc thì tuyệt đối không nên động thủ, lấy trí tuệ làm chính đạo, còn kẻ nào hễ mở miệng không hợp liền vung tay đánh người thì đều là hạng thô lỗ, vậy mà Lâm Quốc Hoành lại cứng rắn đón lấy một quyền ấy.