Sở gia sở hữu một loại quyển trục khế ước vô cùng đặc biệt, mà chỉ những người mang huyết mạch của Sở thị mới có thể sử dụng. Thông qua nó, họ có thể ký khế ước với yêu thú từ bậc một đến tận bậc mười hai. Đây là loại quyển trục được vẽ từ một loại phù văn khế ước do chính tổ tiên Sở gia truyền lại. Tương truyền rằng, tổ tiên Sở gia đã từng lập giao ước với tổ tiên của rất nhiều loài yêu thú, rằng con cháu của chúng sẽ hưởng ứng lời triệu hồi từ huyết mạch của hậu duệ Sở thị để đến ký kết khế ước.
Trải qua hàng triệu năm phát triển, Sở gia cuối cùng đã tạo nên danh tiếng lẫy lừng, trở thành Ngự Thú thế gia hàng đầu trên đại lục Tấn Thiên.
Cũng vì thế mà gia tộc đã có quy định, mỗi một hậu duệ của Sở thị có tư chất tu luyện, hễ tròn mười tuổi là sẽ được tham gia buổi kiểm tra. Những ai may mắn có được thú duyên sẽ có thể ký khế ước với một yêu thú thuộc về riêng mình.
Việc ký kết khế ước với yêu thú của Sở gia quan trọng nhất chính là “thú duyên” của mỗi cá nhân.
Người có thú duyên bẩm sinh tốt thì có thể ký được khế ước với yêu thú bậc cao. Ngược lại, người có thú duyên kém, có thể ký được với yêu thú bậc ba đã là giỏi lắm rồi. Còn nếu chỉ ký được với yêu thú bậc một, bậc hai, thì e rằng cả đời này chỉ có thể dừng lại ở cảnh giới Ngưng Mạch, chẳng khác nào một võ giả cấp thấp.
Thấy Sở Chước im lặng, Sở Nguyệt chợt nhớ ra nàng là người của nhánh chính lớn lên ở Lăng Dương Sở gia, đương nhiên phải biết Sở Thanh Từ là ai. Nghĩ vậy, mặt nàng ấy bất giác hơi nóng lên, đang định nói gì đó để chữa ngượng thì bắt gặp cô bé đối diện dịu dàng nhìn sang. Ánh mắt ấy dường như có thể dễ dàng xoa dịu sự lúng túng trong lòng người khác.
Sở Nguyệt thầm nghĩ, cô bé tên Sở Chước này quả là một người tốt bụng, vừa dịu dàng lại vừa tinh tế.
“À phải rồi, ta đến Sở gia mấy hôm rồi mà hình như chưa gặp muội bao giờ nhỉ.” Sở Nguyệt lại lên tiếng.
Sở Chước mỉm cười đáp: “Ta toàn ở trong sân tu luyện, ít khi ra ngoài.”
Nghe vậy, Sở Nguyệt không khỏi thở dài: “Sở Chước, muội giỏi thật đấy, sau này chắc chắn sẽ rất lợi hại! Không như ta, bình thường ham chơi, ít khi chịu tu luyện chăm chỉ, bây giờ mới Tiên Thiên nhị trọng. Cha mẹ toàn mắng ta là con bé lười biếng thôi…”
Sở Chước vừa nghe Sở Nguyệt nói, vừa thỉnh thoảng đáp lại một câu, khiến người khác tưởng nàng đang rất chăm chú lắng nghe, nhưng thực chất tâm trí nàng đã bay đến phương trời nào rồi.
Mấy ngày nay kể từ khi trùng sinh, nàng vẫn luôn ở lì trong sân không ra khỏi cửa, một mặt là để suy ngẫm về những chuyện ở kiếp trước, mặt khác là để chấp nhận sự thật rằng mình đã được sống lại. Hôm nay là lần đầu tiên nàng gặp lại những người quen cũ này. Chỉ cần liếc mắt một cái, nàng đã nhận ra rất nhiều gương mặt thân quen. Thậm chí, nàng còn có thể nói rõ số phận sau này của họ, biết được con đường tương lai của họ sẽ đi đến đâu.
Thời gian trôi qua rất nhanh. Khi Tộc trưởng Sở gia là Sở Nguyên Hạo bước đến quảng trường, cũng là lúc buổi kiểm tra sắp sửa bắt đầu.
Cả đám trẻ con đều căng thẳng nhìn ông.