Thời gian kiểm tra là vào giờ Thìn, vẫn còn khoảng hai khắc nữa.
Trên một cây ngô đồng cao lớn ở gần quảng trường, một con yêu thú vén đám lá rậm rạp ra, đặt gói giấy dầu đang ngậm trong miệng sang một bên, rồi ung dung nằm dài trên cành cây, lười biếng quan sát đám trẻ dưới quảng trường.
Rất nhanh sau đó, nó đã tìm thấy Sở Chước. Ban đầu, nàng chỉ đứng một mình lủi thủi, nhưng chẳng mấy chốc đã có người đến bắt chuyện.
Đường nét trên gương mặt Sở Chước vẫn chưa hoàn toàn phát triển, ngũ quan không quá xinh đẹp, nhưng nụ cười nơi khóe miệng lại vừa phải, tạo cảm giác vô cùng hòa đồng. Bộ váy cũ kỹ càng làm tôn lên vẻ thân thiện, đáng yêu của nàng, toát ra một khí chất phóng khoáng, rộng rãi. Dù không quá rực rỡ, nhưng lại rất dễ khiến người khác có cảm tình.
Sở Chước đang trò chuyện với một cô bé thuộc nhánh phụ của Sở gia thì bỗng nghe thấy tiếng xôn xao vang lên từ trong đám đông.
Nàng đưa mắt nhìn theo mọi người, quả nhiên thấy một cô bé mặc váy dài màu xanh lam phấn đang được một đám trẻ vây quanh bước đến.
Tuy cũng trạc mười tuổi như bao đứa trẻ khác, nhưng vóc người cô bé này lại cao ráo, thon dài. Mái tóc đen nhánh được búi thành hai búi sừng dê, điểm xuyết bằng dải lụa màu xanh nhạt và chiếc trâm cài tóc đính ngọc trai. Những dải tua rua hình giọt nước rủ xuống bên má, càng làm nổi bật đôi má hồng xinh xắn, đáng yêu. Thế nhưng, trái với vẻ ngoài ấy, đôi mày mắt tinh xảo của cô bé lại toát lên vẻ lạnh lùng, nghiêm nghị. Dù được mọi người vây quanh, bước chân của cô bé vẫn vững vàng, không hề tỏ ra đắc ý hay kiêu ngạo chút nào.
“Đó là Sở Thanh Từ, con gái út của Tộc trưởng. Nghe nói cô bé là một Ngự Thú Sư bẩm sinh, từ nhỏ đã có thú duyên rất tốt, rất nhiều yêu thú đều cực kỳ quý mến và gần gũi.” Sở Nguyệt ghé tai nói nhỏ với Sở Chước.
Sở Chước liếc nhìn Sở Nguyệt, quả nhiên thấy trên gương mặt đáng yêu của tiểu cô nương lộ rõ vẻ ngưỡng mộ. Sở Nguyệt không chỉ ngưỡng mộ xuất thân cao quý của Sở Thanh Từ, mà còn ghen tị với tài năng thiên bẩm của nàng ấy.
Sở gia vốn là một gia tộc Ngự thú nổi danh ở đại lục Tấn Thiên. Người của Sở gia mang trong mình huyết mạch đặc biệt, bẩm sinh đã có thú duyên, vì vậy đa số người trong tộc đều có thể ký kết khế ước với yêu thú trong buổi kiểm tra. Điều này sẽ giúp ích rất nhiều cho con đường phát triển sau này của họ.