Sở Chước đưa mắt nhìn sang Sở Thanh Từ, chỉ thấy tiểu cô nương đang ôm con Tuyết Sư trong lòng, một tay nhẹ nhàng vuốt ve bộ lông của nó. Thần sắc nàng ấy thanh lãnh, đạm nhiên, cứ như thể tràng giang đại hải lưu loát vừa rồi chẳng phải do nàng ấy thốt ra vậy.
"Hóa ra là cấp mười cơ đấy... Chỉ cần có thể tiến hóa lên cấp mười hai, thì chính là thần thú trong truyền thuyết rồi." Sở Nguyên Triết trầm trồ đầy vẻ ngưỡng mộ.
Sở Thanh Từ nghiêm túc phản bác: "Điều đó là không thể nào! Yêu thú mãi là yêu thú, dù ở cấp nào cũng vậy thôi. Giữa yêu thú và thần thú tồn tại một lạch trời không thể vượt qua, chuyện tiến hóa thành thần thú là bất khả thi. Trừ phi nó có được tinh huyết của thần thú để luyện hóa bản thân, trải qua quá trình lột xác đầy gian khổ, thì may ra mới có thể tiến hóa thành thần thú Huyền Vũ."
Sở Nguyên Triết vốn lười đọc sách, lại hay thích nói hươu nói vượn, nay thấy nàng ấy nghiêm túc phản bác mình như vậy, hắn lập tức thẹn quá hóa giận.
Hắn ôm chặt lấy Cửu Ly Điêu, lầm bầm trong miệng: "Ta cũng chỉ nói chơi thôi mà, cin làm gì mà nghiêm túc thế? Con gái con đứa mà tính nết chẳng đáng yêu chút nào, cẩn thận sau này ế chồng đấy nhé."
Sở Thanh Từ chẳng thèm để ý đến hắn, chỉ rũ mắt xuống, tiếp tục giao lưu tình cảm với con Băng Mục Sư của mình.
Sở Nguyên Triết quay sang nháy mắt với Sở Chước, ý bảo nàng đừng quan tâm đến Sở Thanh Từ làm gì.
Sở Chước mỉm cười đáp lại, hai tay vẫn nâng niu chú rùa nhỏ, im lặng không nói.
Chú rùa nhỏ phản ứng rất chậm chạp, cứ nằm im thin thít trên tay nàng, cả buổi trời cũng chẳng thay đổi tư thế lấy một lần. Nếu không phải thỉnh thoảng cái đầu nhỏ còn ngọ nguậy, đôi mắt còn đảo qua đảo lại, thì chắc ai cũng nghi ngờ nó chẳng còn chút hơi thở sự sống nào.
Một lúc lâu sau, cuối cùng người thứ tư cũng bước vào.
Đó là một bé trai có ngũ quan thanh tú, làn da trắng bệch, giữa hai hàng lông mày phảng phất nét ốm yếu và u buồn. Trong lòng cậu bé đang ôm một con Đại Địa Liệt Hùng cấp sáu. Con gấu con trông vô cùng chắc khỏe, thân hình mũm mĩm treo lủng lẳng trên người chủ nhân khiến cánh tay gầy gò của cậu bé trĩu nặng xuống. Thế nhưng, nó vẫn cứ hì hục trèo lên vai chủ nhân, dáng vẻ vừa hoạt bát lại vừa ngây ngô, đáng yêu hết sức.
Sở Nguyên Triết vui vẻ cất tiếng chào hỏi: "Thanh Loan, yêu thú của đệ trông uy mãnh thật đấy."
Sở Thanh Loan thuộc chi thứ hai của dòng chính Sở gia tại Lăng Dương. Vì trạc tuổi nhau, lại cùng học tập và vui đùa với đám Sở Nguyên Triết từ nhỏ, nên mối quan hệ giữa họ cũng coi như là thân thiết.
Sở Thanh Loan khẽ ho một tiếng, đáp: "Nó chỉ mới cấp sáu thôi, sao sánh bằng các huynh được." Lời nói nghe như đang đùa vui, nhưng trong giọng điệu lại vương vấn vài phần tiếc nuối khó lòng che giấu.
Sở Thanh Từ chỉ liếc nhìn hắn một cái đầy hờ hững rồi chẳng buồn để tâm.
Sở Nguyên Triết vô tư lự nên chẳng nhận ra điều đó, hắn vẫn giữ nguyên vẻ mặt hớn hở, ngây ngô như mọi khi.
Tiếp sau đó, số lượng trẻ con có thể bước vào hoa sảnh này cũng chẳng có bao nhiêu. Cho đến khi buổi kiểm tra năm nay kết thúc, tổng cộng chỉ có sáu đứa trẻ đến được đây. Trong đó, bốn người thuộc dòng chính của Sở gia Lăng Dương, hai người còn lại thuộc dòng phụ, và một trong số đó chính là Sở Nguyệt vừa nãy đã trò chuyện cùng Sở Chước.
Mọi chuyện diễn ra y hệt như trong ký ức của Sở Chước, chẳng hề có chút thay đổi nào dù cho nàng đã trọng sinh.
Vừa nhìn thấy Sở Chước, Sở Nguyệt liền vui vẻ ôm con Linh Mục Hầu mà mình vừa ký kết chạy lại gần.
Con khỉ ấy bé xíu, kích thước chỉ cỡ hai ngón tay, nhưng đôi mắt lại to đến lạ kỳ, trông hệt như mấy con thú nhỏ trong tranh vẽ ngộ nghĩnh. Đôi mắt nó xanh biếc, long lanh ngập nước, ai nhìn cũng thấy yêu. Chú khỉ con dùng hai tay ôm chặt lấy ngón tay của Sở Nguyệt, đôi mắt to tròn không ngừng đảo quanh quan sát mọi thứ, trông vô cùng lanh lợi và đáng yêu.
"A Chước này, con rùa nhỏ của tỷ thực sự là Uyên Đồ Huyền Quy bậc mười sao?" Sở Nguyệt tò mò hỏi.
Sở Chước gật đầu xác nhận, nét mặt vẫn điềm tĩnh như cũ, toát lên vẻ hiền hòa, dễ gần.
Sở Nguyệt nhìn chằm chằm vào chú rùa nhỏ đang nằm im lìm với vẻ đầy thích thú, rồi ngỏ lời: "Muội có thể sờ thử nó một cái được không?"
Sở Chước còn chưa kịp trả lời thì giọng nói oang oang của Sở Nguyên Triết đã vang lên: "Cái đồ ngốc này, chẳng lẽ muội không biết là không được phép chạm vào yêu thú mà người khác vừa mới ký kết hay sao? Mặc dù chúng mới sinh ra chưa được bao lâu, lực sát thương chẳng đáng là bao, nhưng vào thời điểm nhạy cảm này, yêu thú chỉ được phép dính hơi của chủ nhân thôi. Nếu để dính phải hơi người lạ, chúng sẽ bị kích động và tấn công đấy."
Sở Nguyệt bị dọa cho sợ đến mức mặt mày tái mét, giọng nói run rẩy: "Muội... muội không biết..."
Sở Nguyên Triết ném cho tiểu cô nương một ánh nhìn như đang nhìn kẻ ngốc, rồi chẳng thèm đoái hoài gì nữa.