Dưới chân núi Thiên Dực Sơn có một thị trấn nhỏ, từ lúc hồ tộc về đây sinh sống, nơi đây dần sầm uất hẳn lên. Trong thị trấn có một học viện do một con hồ ly tinh xây lên, mục đích nhằm dạy dỗ các tiểu linh thú vừa hoá hình, cũng như chưa hoá hình. Giữa một đám lang tinh, miêu tinh, kê tinh, trư tinh và một đám hồ ly tinh, Cao Cảnh trông hoàn toàn khác biệt.
A Hoãn là linh thú trông coi thần miếu cho nên cũng được mọi người tôn trọng ít nhiều. Khi ông ta dẫn Cao Cảnh đến nhờ vả, hồ ly lão sư rất vui vẻ nhận y vào học. Buổi sáng, Cao Cảnh đi đến học viện, buổi chiều về quét dọn thần miếu.
Bạch Hổ thánh quân vẫn như ngày trước, thường không thấy mặt mũi hắn đâu. Hễ nghe nơi nào có khẩn cầu của tín đồ, hắn liền đi ngay, có khi cả năm chả thấy mặt mũi. Cao Cảnh cảm thấy như vậy cũng rất thoải mái, đỡ cho y bị ai kia xét nét. Nếu tình cờ bắt gặp Bạch Hổ thánh quân, y cũng lén lút lỉnh đi nơi khác, sợ lại chọc giận hắn.
Lại ba mùa xuân qua đi, Cao Cảnh đã cao hơn không ít. Bây giờ, y cao hơn cả A Hoãn rồi. Một phần cũng do A Hoãn đã già, lưng khọm, người teo tóp đi, làm việc cũng chậm chạp hơn lúc trước nhiều. Cao Cảnh đã rành rọt tất cả công việc tại thần miếu. Lão lười rất hài lòng.
Một hôm, trời nắng đẹp. Cao Cảnh được nghỉ học. Y ở thần miếu giúp việc cho A Hoãn. Lão nằm trên ghế bập bênh đặt giữa sân, lắc lư phơi nắng có vẻ rất thảnh thơi. Y nấu cơm xong thì liền gọi ông ta vào ăn. Nhưng gọi mãi vẫn thấy ông ta nằm đó ngáy “o, o”, y đành phải đi ra sân mà lay người dậy:
- A Hoãn, ông lười quá rồi đó. Bây giờ cơm nấu xong mà ông cũng không muốn ăn à? Không ăn thì ta ăn hết đấy nhé!
Lão lười già vẫn không động đậy. Cao Cảnh cũng phải bất lực với sự lười biếng của lão. Y bèn bắc thêm một cái ghế đẩu khác đặt bên cạnh mà nằm rồi tự nhủ:
- Ta cũng phơi nắng, để xem phơi nắng có gì thú vị mà gia gia cứ thích phơi như thế.
Cao Cảnh chỉ nằm được một chốc thì mí mắt bắt đầu nặng trĩu. Khi y đang lim dim thì phát hiện người bên cạnh đột nhiên động đậy. A Hoãn đã tỉnh giấc, y cũng bật dậy rồi dụi mắt, ngáp dài. Dường như lão đã cảm nhận được gì đó nên gấp gáp nắm lấy bàn tay y rất chặt rồi dặn dò:
- Ta sắp phải đi xa một chuyến. Cao Cảnh trông thần miếu giúp ta nhé!
Y chưa từng thấy A Hoãn rời khỏi thần miếu, nói chi là đi xa, nên mới thắc mắc:
- A Hoãn đi đâu vậy?
Lão cười hiền từ rồi đáp:
- Đột nhiên, ta thấy phàm giới cũng thú vị cho nên mới định vân du một chuyến.
Nghe nhắc đến phàm giới, Cao Cảnh rất hào hứng. Y nói:
- Vậy khi trở về, A Hoãn nhớ mua quà cho ta nhé. Bánh ngọt ở nhân gian ngon lắm, ta thật hoài niệm.
Chỉ cần nhớ đến những lần hạ phàm cùng Bạch Hổ thánh quân và Hồng Diễm để bắt nữ quỷ nên được ăn đủ thứ món ngon mà Cao Cảnh thèm thuồng vô cùng. A Hoãn không hứa, chỉ nói:
- Ngươi ở lại, nhớ phải ngoan ngoãn nghe lời thánh quân.
Y gật đầu, vâng dạ. Rồi lão vuốt tóc Cao Cảnh sau đó lại nằm xuống ngủ tiếp. Một đám mây trắng lướt qua nền trời xanh thăm thẳm, che đi mặt trời. Bóng mát êm dịu khiến cho lòng người thư thái. Gió thiu thiu thổi càng làm cho cơn buồn ngủ có dịp hoành hành. Cao Cảnh cảm thấy lâng lâng. Y uể oải ngáp một hơi thật dài rồi nằm xuống. Giấc ngủ đến tự nhiên như cái quy luật nghìn đời vẫn thế, thật yên bình và thanh thản.
Khi giật mình tỉnh giấc, Cao Cảnh phát hiện trời đã tối thì hốt hoảng vô cùng. Y bật người dậy, vội lay lay lão lười già đang nằm bên cạnh:
- A Hoãn, A Hoãn, ta ngủ quên mất rồi. Tối nay thánh quân về mà ta vẫn chưa dọn dẹp xong phòng sách cho ngài ấy nữa. Nhanh giúp ta với, A Hoãn, A Hoãn.
Mãi mê gọi mà A Hoãn không tỉnh, Cao Cảnh càng thêm bất an. Bạch Hổ thánh quân từ trên mây đáp xuống, chầm chậm đi đến bên cạnh hai người. Cao Cảnh biết mình đã phạm lỗi, liền đứng thẳng người, cố gắng giải thích:
- Thưa, Thánh quân đã trở về rồi. Ta đã ngủ quên nên chưa dọn dẹp phòng sách cho ngài. Bây giờ ta sẽ đi làm ngay đây.
Y toan chạy đi thì đã bị Bạch Hổ thánh quân nắm lấy tay áo mà giữ lại. Hắn nhìn Cao Cảnh, lạnh lùng nói:
- Không cần gấp, hãy tiễn A Hoãn một đoạn cuối đã.
Bất chợt, não bộ của y nổ ầm thật lớn, một suy nghĩ lóe lên, y nhớ đến lời nói trước đây của Hồng Diễm. Cao Cảnh vội vã trở lại xem xét A Hoãn. Quả nhiên, cơ thể của lão lười đã cứng đơ, lạnh ngắt. Kết hợp với những lời dặn dò của A Hoãn lúc sáng, cuối cùng y cũng hiểu được, A Hoãn nói kia, chính là lời trăn trối.
Cao Cảnh đỏ mắt nhìn Bạch Hổ thánh quân mà nói:
- A Hoãn nói với ta rằng gia gia sẽ đi vân du ở phàm giới.
Hắn khẽ gật đầu, bảo rằng:
- Ta đã biết. Thọ mệnh của ông ta đã tận. Kiếp này trông coi thần miếu, giúp đỡ cho thần quân không ít việc, công đức viên mãn, lão sẽ được đầu thai làm kiếp người, sống một đời sung túc, an hưởng tuổi già. Nếu có cơ duyên tốt, lão còn có thể tu hành đắc đạo. Lần này A Hoãn được làm người, chính là một cơ hội tốt.
Nghe đến đây, nước mắt của Cao Cảnh đã rơi hai hàng, y cố gượng cười, sụt sùi nói:
- Thì ra Hồng Diễm tỷ không lừa ta. Muốn làm người thì phải đi đầu thai.
Kể từ đó, thần miếu chỉ còn một mình Cao Cảnh trông giữ. Bạch Hổ thánh quân vẫn luôn biệt tăm biệt tích quanh năm. Theo thói quen, Cao Cảnh vẫn đến học viện mỗi ngày. Tuy nhiên thái độ của hồ ly lão sư đối với y đã khác trước. Bà ta luôn nhìn y với vẻ đăm chiêu. Cao Cảnh cũng biết thân biết phận mà thôi học.
Khi Bạch Hổ thánh quân biết được chuyện này đã là ba tháng sau, lại là do nghe Hồng Diễm thuật lại. Hắn tức giận vô cùng, liền trở về thần miếu, hùng hổ muốn mắng chửi. Không ngờ, hắn bắt gặp một hình ảnh có phần quen thuộc lại khá kỳ lạ. Cao Cảnh đang nằm phơi nắng trong sân, đúng tại cái ghế mà A Hoãn từng nằm. Y còn tự nói chuyện một mình.
- Thì ra lười biếng cũng có cái hay, phơi nắng còn có thể tăng cường sức khỏe. A Hoãn đúng là biết hưởng thụ. A Hoãn, ta rất nhớ gia gia đó! Ta cũng muốn được đầu thai làm người giống như gia gia vậy, nhưng mà ông nói với ta rằng thụ yêu có tuổi thọ cả nghìn năm. Hai da, bây giờ ta còn chưa đầy hai mươi tuổi, phải chờ thật lâu, thật lâu.