Cao Cảnh nghe vậy thì lộ vẻ hân hoan. Bây giờ y mới biết được, thì ra gả đi là có thể được bao nuôi, lỡ như sau này y thực sự chọc giận Bạch Hổ thánh quân mà bị đuổi đi thì cũng không lo bị chết đói. Vì mải mê suy nghĩ, Cao Cảnh không biết là mình đã bị dắt vào rừng sâu. Cho đến khi cảm thấy đôi chân đã mỏi nhừ, y mới than thở:
- Nhà cô nương xa quá, đi mãi mà không thấy đến nơi.
Mặt nàng kia lạnh tanh, chỉ đáp:
- Đến rồi đấy.
Y quan sát xung quanh, thấy nơi này chỉ là một mảng rừng hoang vu, không hề có nhà cửa nào ngoài cây cối um tùm, và những âm thanh kì quái trong rừng. Cao Cảnh thấy lạ, bèn ngơ ngác hỏi:
- Ta có thấy ngôi nhà nào đâu, đi xa như vậy thì khi nào mới được ăn cơm đây?
Thái độ của nàng ta đột nhiên thay đổi, gương mặt nổi lên gân xanh, trở nên hung hăng đến đáng sợ. Nàng ta cười phá lên rồi nói:
- Ha ha ha, thức ăn đã dọn sẵn rồi, chính là ngươi đó!
Lời vừa dứt thì đôi mắt của nàng ta lồi ra ngoài, răng nanh mọc dài, cổ cũng dài ra. Nàng ta thè lưỡi, rít khè khè qua kẽ răng. Cao Cảnh thấy mà chấn kinh, liền không ngừng lùi bước về sau, rồi vừa chạy vừa la hét. Không may, y vấp phải một nhánh cây giữa đường nên bị ngã sấp mặt, cổ chân cũng trẹo hẳn sang một bên, không thể nào chạy được nữa. Cao cảnh vừa lết vừa kinh hoàng mà la lớn:
- Quỷ, quỷ, cứu mạng, cứu mạng! Thánh quân, Hồng Diễm tỷ, cứu ta!
Nhận thấy đã đúng thời cơ, Bạch Hổ thánh quân và Hồng Diễm lập tức hiện thân. Móng tay của Hồng Diễm dài ra như một dây roi thép mà quất đen đét lên lưng của nữ quỷ. Nó đau đớn, kêu thét chói tai. Bạch Hổ thánh quân liền niệm pháp chú, dùng dây phép trói nó lại. Không ngờ, dây này không chịu nổi kình lực của nữ quỷ nên bị đứt thành bốn đoạn. Nữ quỷ muốn tẩu thoát, bèn nhún một cái, nhảy lên ngọn cây cao mấy trượng. Bạch Hổ thánh quân đã liệu trước, nên đã thủ sẵn một lưới phép từ phía trên chụp xuống. Nữ quỷ bị siết chặt không thể động đậy mảy may. Nó gào lên điếc tai. Bạch Hổ thánh quân liền tung ra pháp bảo. Nữ quỷ bị thu vào bình, hắn nhanh chóng đậy nắp lại rồi niêm phong bằng một lá bùa. Lần này, nó đã không thể trốn thoát được nữa. Hồng Diễm hài lòng cười lớn:
- Ha ha ha, cuối cùng chúng ta cũng thu phục được con nữ quỷ này. Khúc gỗ cháy đã lập công to nhé!
Cao Cảnh thấy việc trừ quỷ đã xong thì thở phào. Y đi ra từ phía sau gốc cây mà mình đã nấp, không ngừng vỗ ngực, tự trấn an:
- Thật là đáng sợ mà. Ta còn tưởng được người ta mời ăn cơm, không ngờ lại suýt bị ăn thịt. Đa tạ Hồng Diễm tỷ cứu mạng.
Rồi Cao Cảnh xoay người qua Bạch Hổ thánh quân, định cảm tạ ân cứu mạng thì liền bắt gặp ánh mắt lạnh lẽo như muốn gϊếŧ người của hắn. Lời muốn thốt ra tự nhiên chui tọt vào trong. Thâm tâm của Cao Cảnh như rơi vào đống lửa, y nghĩ mình lại vô tình phạm lỗi gì đó khiến hắn nổi giận rồi. Quả nhiên, Bạch Hổ thánh quân bắt đầu hỏi tội:
- Ngươi có biết rằng không ai có thể tùy tiện thoát y loã thể trước mặt người khác hay không? Đó là hành động khiếm nhã.
Cao Cảnh cúi mặt, lí nhí nói:
- Nhưng hắn bảo ta cởi, ta không cởi hắn sẽ không thả người.
Hồng Diễm rất tâm lý, nàng hiểu được nỗi khổ của Cao Cảnh nên nhẹ nhàng đặt bàn tay mình lên vai y mà vỗ về khuyên dạy:
- Khúc gỗ cháy à, ngươi đã hoá thành người, không thể tùy tiện loã thể ở nơi công cộng. Dù là bất cứ ai cũng không được phép nhìn ngươi không mặc y phục, có hiểu không? Ngươi muốn làm nhân loại, thì phải học phép tắc của nhân loại chứ.
Cao Cảnh gật gù tỏ vẻ đã hiểu, sau đó lại hỏi:
- Lần trước thánh quân cũng nhìn ta khi không mặc y phục. Có phải ngài ấy cũng không có phép tắc?
Hồng Diễm nghe y nói vậy thì trố mắt nhìn Bạch Hổ thánh quân với thái độ không thể tin được. Bạch Hổ thánh quân chỉ thản nhiên đáp:
- Đó là lần đầu tiên ngươi hoá hình, không tính. Đối với ta, ngươi không khác gì bắp cải, rau xanh, chẳng có gì để nhìn cả.
Y tỏ vẻ đã hiểu, cũng không hỏi gì thêm. Hồng Diễm trông thấy dáng đứng của y có phần kỳ lạ, bèn vạch quần của y lên xem thử. Nàng phát hiện cả bàn chân của Cao Cảnh đều lật vào bên trong nên mới lo lắng nói:
- Ngươi bị trẹo chân rồi, thảo nào không chạy nổi. Ngươi cứ để ta sửa lại cho.
Vừa dứt lời thì nàng ta liền hành động. Cao Cảnh cảm thấy cổ chân đau buốt rồi mất hết sức lực mà ngã uỵch xuống đất. Y ôm chân khóc lớn:
- A, ta chỉ trẹo chân một tý thôi, vẫn có thể đi được. Vậy mà tỷ bẻ gãy cả chân ta rồi đây, hu hu.
Hồng Diễm luống cuống cầm cổ chân y lên xem xét, chính xác thì đã gãy. Nàng ta gãi gãi đầu cười trừ:
- Ha ha, chỉ hơi quá tay một chút, vài hôm là sẽ lành ngay ấy mà.
Bạch Hổ thánh quân chỉ nhìn thoáng qua cổ chân của Cao Cảnh rồi bay đi. Hồng Diễm đành phải cõng Cao Cảnh trên lưng đuổi theo. Một lát sau, khi chân đã đỡ đau, Cao Cảnh mới nói nhỏ với Hồng Diễm:
- Hồng Diễm tỷ thật tốt bụng. Hay là tỷ nuôi ta đi, ta sẽ gả cho tỷ.
Vừa rồi nàng ta cũng nghe thấy những lời nữ quỷ dụ dỗ Cao Cảnh, cho nên nàng cười tủm tỉm mà hỏi:
- Đồ ngốc nhà ngươi có hiểu gả đi là như thế nào không hả?
Y thành thật trả lời:
- Gả cho tỷ thì tỷ phải nuôi ta, cho ta ăn cơm, cho ta ở nhà của tỷ đó!
Hồng Diễm lại dí dỏm bồi tiếp:
- Nghe cũng thuận tai nhỉ. Nhưng sau đó ta sẽ bắt ngươi nấu cơm, lau nhà, giặt giũ, làm ấm giường cho ta, có chịu không?
Cao Cảnh không hiểu “làm ấm giường” trong lời nói của Hồng Diễm là gì nhưng vẫn háo hức đáp:
- Được, được, được, chỉ cần không mắng ta là được.
Cao Cảnh như mở cờ trong bụng, tưởng rằng nàng nói thật. Không ngờ Bạch Hổ thánh quân đột nhiên lên tiếng mắng Hồng Diễm:
- Dạy hư trẻ nhỏ!
Hồng Diễm bèn thôi đùa cợt Cao Cảnh mà nghiêm túc nói với hắn:
- Thánh quân xem đi, Cao Cảnh đã hoá hình. Ngài cũng nên cho y đi học tập cùng với các linh thú khác. Bởi vì ngài cứ nhốt đứa nhỏ này ở thần miếu mãi, cho nên y mới không hiểu sự đời, dễ bị lừa gạt như lúc nãy đó.
Trước đây, Bạch Hổ thánh quân cứ nghĩ việc nuôi một con yêu rất dễ, chỉ cần cho y ăn no là đủ. Nếu biết trước có lắm rắc rối như hiện tại, chi bằng lúc trước hắn không nên mạnh miệng. Qua sự việc lần này, hắn đã nhận ra một điều, rằng trước giờ là hắn đã suy nghĩ quá đơn giản. Nếu hắn vẫn không quan tâm gì đến khúc gỗ cháy này thì sớm muộn gì y cũng gặp chuyện. Người của thần miếu mà lại ngốc nghếch ngờ nghệch như thế, chẳng khác nào để người ta nói thần quân không biết dạy dỗ.
Lúc về đến thần miếu, A Hoãn trông thấy Cao Cảnh bị gãy chân thì đau lòng không thôi. Lão vuốt ve cái chân Cao Cảnh mà than thở:
- Kế hoạch bắt quỷ cũng thật nguy hiểm. Nữ quỷ này ra tay tàn bạo quá, may mà ngươi vẫn bình an.
Hồng Diễm nghe hơi chột dạ nên vội vã cáo từ. Bạch Hổ thánh quân nhìn thoáng qua chân y rồi cũng rời đi. Điều đáng kinh ngạc là cái chân gãy của Cao Cảnh qua một đêm liền lành trở lại, y đã có thể chạy nhảy bình thường.
- A Hoãn xem nè! Không đau nữa! Ta còn có thể leo cây đó! Bây giờ ta hái lựu cho gia gia ăn nhé!
Nói rồi y liền leo lên cây lựu đỏ trong sân, hái đầy một giỏ lựu tươi rói. A Hoãn thấy thế thì gật gù cảm thán:
- Người ta thường nói sống dai như cỏ dại quả không sai. Thụ yêu này cũng thật là khỏe.
Bạch Hổ thánh quân ghé qua hậu viện nhìn một chút rồi lại tiếp tục rời thần miếu đi bắt yêu quái.