Chương 5

Cao Cảnh nghe thế thì càng khóc to hơn. Bạch Hổ thánh quân bị tiếng khóc của y làm phiền thì khó chịu vô cùng liền đuổi cả hai ra ngoài. Cao Cảnh nghĩ mình đã nhìn thấu lòng dạ của vị thần quân này rồi. Lúc y còn bé thì hắn thẳng chân đá y vào đống lửa. Giờ y lớn rồi thì hắn muốn đem cho quỷ ăn, chẳng có chút nhân từ nào như lời mọi người hay ca tụng. A Hoãn thấy y lo sợ thì nhẹ nhàng khuyên bảo:

- Cao Cảnh đừng lo. Từ trước đến nay, thánh quân luôn làm việc có chừng mực. Nữ quỷ này đã lẩn trốn mấy năm trời, lén lút làm hại rất nhiều sinh linh vô tội. Nếu ngươi giúp thánh quân bắt được con quỷ này thì quả là công đức vô lượng, đi đâu cũng được người ta kính trọng đó.

Y liền hỏi lại:

- Nhưng lỡ như ta bị nữ quỷ ăn thịt thì làm sao bây giờ? Lúc đó, ta có được hưởng lợi gì đâu, lại toi mạng mất rồi, làm sao trở thành người phàm được nữa?

A Hoãn tỏ vẻ rèn sắt không thành thép mà nói:

- Bây giờ ngươi đã hoá hình, còn ước mơ làm người phàm để làm gì? Thụ yêu có tuổi thọ nghìn năm, người phàm chỉ sống được vài chục năm ngắn ngủi là chết rồi ngốc ạ!

Ngược lại, Cao Cảnh cho rằng làm người phàm thì mình sẽ sống được mấy chục năm nữa. Nhưng nếu ở đây làm việc cho Bạch Hổ thánh quân thì y sẽ vong mạng bất cứ lúc nào.

Nghe nói vài ngày nữa sẽ đi bắt nữ quỷ, Cao Cảnh lo lắng vô cùng, ăn uống cũng không ngon nữa, cả ngày mặt ủ mày chau. Một hôm, đột nhiên nghe A Hoãn bảo có người đến tìm, y liền thấy làm lạ. Do bề ngoài xấu xí nên từ trước đến nay y chẳng thân quen với ai cả.

Không ngờ, người này lại là vị tỷ tỷ xinh đẹp Hồng Diễm. Vừa bước chân qua bậc cửa phòng của Cao Cảnh, nàng ta đã tỏ vẻ vô cùng đon đả, săn sóc:

- Ai dô, khúc gỗ cháy đấy à? Ngươi hoá hình rồi trông khác quá nhỉ, xem tỷ cho ngươi cái gì đây!

Nói rồi, Hồng Diễm đưa cho Cao Cảnh một túi giấy nhỏ, bên trong là hai cái bánh mật chiên vàng giòn rụm, mùi hương thơm lừng, làm cho Cao Cảnh nhìn mà thèm đến rõ dãi. Y nuốt nước bọt đánh ực một cái rồi tròn mắt hỏi:

- Hồng Diễm tỷ cho ta thật sao?

Nàng ta mỉm cười đáp:

- Thật, lúc trước ta đã hứa đến chơi với ngươi nhưng lại bận quá, chưa có dịp thích hợp. Bây giờ ta đến, tất nhiên phải có chút quà. Quà lớn thì sợ ngươi không nhận, chỉ có chút bánh ngọt này, ngươi có thích không?

Y gật đầu cái rụp:

- Có, có, đa tạ Hồng Diễm tỷ!

Cuối cùng, Cao Cảnh vì hai cái bánh mật mà bị Hồng Diễm dụ dỗ, ngoan ngoãn làm con mồi cho Bạch Hổ thánh quân bắt quỷ.

Về nữ quỷ này, trời sinh nó rất yêu thích cái đẹp mà nhất là nam nhân. Nó rất thích các thiếu niên trẻ tuổi, tuấn tú, thường nhân lúc đêm khuya, dụ dỗ họ vào chỗ vắng vẻ rồi ăn hồn phách của họ. Pháp lực của nó không mấy cao cường, nhưng lại giỏi tẩu thoát. Nhiều lần, Bạch Hổ thánh quân nhận được tin báo, lúc tìm đến thì nó đã biệt tăm biệt tích. Lần trước bị truy đuổi gắt gao, nó đành phải ẩn mình suốt mấy năm, không dám gây chuyện quá ồn ào. Thời gian này, Bạch Hổ thánh quân lại nghe loáng thoáng một vài tin đồn rằng nó đã tác quái trở lại, gây hại cho phàm giới. Lời cầu cứu của tín đồ cứ ngày ngày truyền đến tai của Bạch Hổ thánh quân khiến hắn đau đầu không thôi. Cho nên, lần này hắn đã lên kế hoạch kỹ lưỡng. Phải dụ dỗ nữ quỷ xuất hiện trước rồi bắt tại chỗ mới là thượng sách.

Theo kế hoạch, Cao Cảnh được cho ăn mặc đẹp đẽ rồi đi dạo phố đêm. Còn Hồng Diễm và Bạch Hổ thánh quân thì ẩn thân gần đó theo dõi sát sao. Lần đầu tiên, y được đến phàm giới nên rất hiếu kỳ. Xung quanh đây toàn là phàm nhân, không có con linh thú nào. Mà những khu phố đông đúc luôn luôn có nhiều món ngon hấp dẫn được bày bán. Y thấy gì cũng thích, thấy gì cũng mê.

- Tiểu công tử, ăn thử mứt quả này đi, rất ngọt đó!

Thấy người bán hàng đon đả mời chào, Cao Cảnh ngại ngùng nói:

- Nhưng ta không có tiền.

Ông chủ nghe vậy thì lập tức thay đổi sắc mặt.

- Ây da, ăn mặc đẹp đẽ như thế mà lại không có tiền. Xùy, đi ra chỗ khác cho ta buôn bán!

Bị ông chủ quầy mứt đuổi đi, Cao Cảnh cảm thấy hơi xấu hổ. Bạch Hổ thánh quân bảo y dạo phố nhưng lại không cho tiền. Lần đầu tiên y trông thấy nhiều thứ mới lạ, cứ ngó nghiêng mãi, cuối cùng bị người ta xua như xua tà. Cứ thế, Cao Cảnh đi loanh quanh từ hẻm nhỏ đến ngõ lớn mà vẫn không thấy nữ quỷ xuất hiện. Ngày đầu tiên của kế hoạch coi như công cốc.

Đến hôm thứ hai, Cao Cảnh định từ chối đi thì Bạch Hổ thánh quân liền đưa ra một túi bạc. Y thấy thế thì sáng mắt, nhưng vẫn tỏ ra e dè mà hỏi lại:

- Ngài cho ta thật sao?

Hắn lạnh lùng đáp:

- Hôm qua trông ngươi diễn quá giả tạo, khiến ai cũng nhìn ngươi như tên ngốc, đến quỷ cũng chê ngươi không thèm ăn.

Mặc dù bị chê bai, song Cao Cảnh rất vui vì tối nay y đã được ăn uống thỏa thích, còn được mua thêm thức ăn mang về thần miếu nữa.

Hôm thứ ba, khi Cao Cảnh đang gặm một củ khoai nướng thì đột ngột bị người ta lôi kéo mua hàng.

- Tiểu công tử, kẹo mạch nha thơm ngọt, mời dùng thử!

- Tiểu công tử, mua bánh ngọt của ta đi!

- Gà quay ngoài giòn bên trong lại mọng nước, ngon vô cùng, công tử mua chỗ ta đây này!

Cao Cảnh ăn chơi vui vẻ đến tít cả mắt. Ai bảo mua gì cũng mua, lúc trở về còn tay xách nách mang đủ loại đồ ăn và đồ chơi. Hồng Diễm và Bạch Hổ thánh quân ẩn thân ở gần đó quan sát rất chăm chú nhưng không có thu hoạch. Tuy nhiên bọn họ vẫn kiên trì. Bởi vì bọn họ cho rằng, Cao Cảnh gây ra ồn ào nhiều ngày nay, chắc chắn sẽ thu hút sự chú ý của nữ quỷ.

Không ngờ, Cao Cảnh tiêu xài phung phí, ăn uống vô độ nên đến sáng ngày thứ tư liền bị đau bụng. Y nằm trên giường mà ôm bụng rên hừ hừ. A Hoãn đành phải đi nấu một thang thuốc tiêu thực cho y uống. Y vừa nôn vừa tiêu chảy, hoàn toàn mất sức, chỉ có thể nằm bẹp một chỗ. Vì vậy, hôm nay Cao Cảnh không thể cùng Bạch Hổ thánh quân và Hồng Diễm hạ phàm nữa.