Chương 4

Cao Cảnh theo một đường vòng cung bay thẳng xuống giữa hồ, “tùm” một tiếng, sau đó chìm xuống. Y nuốt phải mấy ngụm nước rồi hoảng loạn vùng vẫy trong vô vọng. Bỗng nhiên, có một cánh tay to lớn của ai đó vòng qua cổ y mà kéo lên. Cao Cảnh gấp gáp ôm lấy cánh tay này như ôm cọng rơm cứu mạng. Rất nhanh, đầu y đã được đưa ra khỏi mặt nước. Cao Cảnh sặc sụa mấy cái, hít lấy hít để từng ngụm khí lớn.

Bây giờ, y mới tin tưởng là mình đã thoát nạn. Cao Cảnh muốn nhìn xem ân nhân của mình là ai song hai mắt tối mù. Thì ra là vừa rồi y bị con khỉ đực dùng vải che mắt. Cao Cảnh cứ sợ ân nhân trốn đi mất nên vội vàng tháo mảnh vải ra. Dưới ánh trăng bàng bạc, mờ ảo, thu hút y là một đôi mắt phượng màu vàng kim đang tỏa hào quang. Người này có một sống mũi cao, một đôi mày kiếm, thần thái toát ra lại anh khí ngời ngời. Đây là người dễ nhìn nhất ở Thiên Dực Sơn mà từ trước đến giờ Cao Cảnh được biết. Y buộc miệng hỏi:

- Huynh đệ, có thể cho ta biết cách làm sao để trở nên đẹp trai giống như ngươi không?

Cao Cảnh trông thấy người nọ hơi nhếch miệng cười, nhưng sau khi nhìn kỹ lại chẳng thấy gì, cứ như vừa rồi là mình đã gặp ảo giác. Hắn không trả lời mà cởϊ áσ choàng ra, khoác lên cho y rồi lạnh nhạt bảo:

- Thật là trùng hợp, ta vừa định đi tìm một con mồi ngon miệng thì ngươi liền xuất hiện.

Nghe hắn nói, trái tim Cao Cảnh muốn nhảy tọt ra khỏi cổ họng. Y không ngờ mình tránh vỏ dưa lại gặp vỏ dừa, xui rủi đυ.ng nhầm yêu thú ăn thịt. Rồi Y toan vùng dậy muốn bỏ chạy. Không ngờ, Cao Cảnh phát hiện bản thân đột nhiên cao hơn trước, tay chân cũng dài ra, Y bị mất thăng bằng, loạng choạng mãi không thể đứng vững, cuối cùng phải vừa bò vừa lết mà hô cứu mạng.

Thấy thế, Bạch Hổ thánh quân khẽ nhíu mày. Vốn là hắn vừa gϊếŧ một con yêu quái, toàn thân nhuộm đầy máu tươi. Đang trầm mình dưới hồ này để tẩy đi máu me hôi tanh thì hắn bắt gặp một tình huống dở khóc dở cười. Thần miếu của hắn bị trộm đột nhập, mà khúc gỗ nhỏ kia lại ngu ngốc đến mức không tự lượng sức mình, muốn trực tiếp bắt trộm.

Kết quả là y bị hai tên trộm ném xuống hồ. May thay hắn phát hiện kịp lúc mà cứu người. Không ngờ, khúc gỗ nhỏ uống phải máu yêu trong hồ thì lập tức hoá hình, trở thành một thiếu niên vô cùng xinh đẹp, loã lồ ngay trước mặt hắn, còn to gan khen hắn điển trai, có chút vô lễ. Tuy nhiên, hắn nhận lời khen này.

Bạch Hổ thánh quân bọc Cao Cảnh vào áo choàng, cắp ngang hông rồi bay trở về thần miếu. Cao Cảnh cứ tưởng mình sắp bị yêu tinh ăn thịt nên la khóc om sòm, đánh thức cả A Hoãn đang ngủ say như chết.

- Hu hu, đừng ăn thịt ta, ta vừa cứng lại vừa vô vị, không ngon đâu.

Y không hề hay biết rằng bản thân đã không còn là một khúc gỗ nữa mà tiếp tục kêu gào thảm thiết. A Hoãn chậm chạp thắp đèn l*иg lên rồi cặm cụi đi ra sân viện. Ông ta trông thấy Cao Cảnh đang nằm trên đất la lối thì nhìn Bạch Hổ thánh quân hỏi:

- Thánh quân ơi, người lại mang thứ không rõ lai lịch gì về thế?

Cao Cảnh vội hướng về phía A Hoãn để cầu cứu:

- A Hoãn cứu ta với. Yêu này muốn ăn ta đó.

A Hoãn nhìn y một lượt rồi hồ nghi hỏi:

- Ngươi là ai mà dám vô lễ với thánh quân như thế?

Nghe ông ta nói thế, Cao Cảnh liền im bặt rồi e ngại nhìn Bạch Hổ thánh quân. Hắn đã mất kiên nhẫn, bèn bỏ lại một câu rồi trở về phòng:

- Y là khúc gỗ cháy. Sáng mai ngươi hãy mang y đến gặp ta.

Lúc này A Hoãn mới biết kẻ đang khóc lóc kia chính là Cao Cảnh đã hóa hình. Ông ta đỡ y vào trong rồi cười mà bảo rằng:

- Nói ngươi xấu xí, ngươi liền hóa hình cho ta xem đấy à? Đến Bạch Hổ thánh quân mà ngươi cũng quên mặt, đúng là ngu ngốc. Chậc, chậc, dù cho ngươi có hóa hình thì não cũng chẳng to hơn, ngu ngốc vẫn là ngu ngốc.

Hôm sau, Cao Cảnh được A Hoãn dẫn đến chính điện. Y vẫn chưa quen với cơ thể con người, chân nam đá chân chiêu, tay chân lóng ngóng mãi mới có thể tạm gọi là bước đi. Tuy A Hoãn chậm chạp nhưng lại rất kiên nhẫn, ông không hối thúc cũng không mắng y vụng về.

Bạch Hổ thánh quân đang dùng kéo cắt xén một mảnh vải màu đen rồi ra sức quấn quanh một cái roi da. A Hoãn lễ phép chào rồi tâu lên:

- Bái kiến thánh quân, theo lời dặn của ngài, hôm nay lão mang khúc gỗ cháy đến đây cho ngài sai việc.

Bây giờ Cao Cảnh đã trở thành một thiếu niên nhỏ nhắn với nước da trắng nõn, khuôn mặt trái xoan, mắt hạnh to tròn, mài ngài, tai vểnh. Không ai ngờ được khúc gỗ xấu xí kia, khi hoá hình lại trở thành cái bộ dạng đáng yêu này. A Hoãn cho y mặc y phục cũ hồi trẻ của lão ta, tuy có chút cũ kỹ nhưng cũng khá vừa vặn.

Tầm mắt của Bạch Hổ thánh quân quét trên người y rồi lắc đầu bảo:

- Không được, như thế này thì trông không ngon miệng nữa.

Cao Cảnh đang chăm chú lắng nghe thì nhảy dựng. Y sụt sùi bảo:

- Thì ra ban đầu là do trông ta không ngon nên ngài mới để cho A Hoãn chăm sóc ta, bây giờ nuôi lớn ta rồi thì mới làm thịt.

A Hoãn gõ đầu y rồi nói:

- Ai da, tiểu tử thiếu hiểu biết này. Thánh quân của chúng ta không phải yêu quái, sẽ không ăn thịt ngươi đâu. Chắc chắn là có hiểu lầm, đừng khóc nữa.

Bạch Hổ thánh quân gật đầu rồi lạnh nhạt tiếp lời:

- Đúng là hiểu lầm, ta mang ngươi ra làm mồi cho nữ quỷ ăn, không phải ta.