Chương 35

Hôm đó, Cao Cảnh luyện công nhiều thêm một canh giờ mới hết linh lực, thân thủ cũng linh hoạt hơn trước kia nhiều. Xem ra, y đã tiến bộ không ít, linh lực chuyển hoá được nhiều hơn, lúc độ khí cũng không còn buồn ngủ nhiều như trước.

Đây là một tin đáng mừng. Nhưng Bạch Hổ thánh quân lại có một nỗi lo mới. Thuật pháp càng cao cấp thì linh lực sử dụng càng nhiều. Cao Cảnh càng tiến bộ thì càng cần nhiều linh khí hơn. Phương pháp độ khí của hắn đã không còn hiệu quả nữa. Hắn tự hỏi, chẳng lẽ phải thực sự tìm cho y một đối tác để song tu mới được?

Bạch Hổ thánh quân lại không muốn phải đến bước này. Bởi vì một khi Cao Cảnh trở thành lô đỉnh cho người khác, mà bản thân y còn là thần mộc quý giá thì cuộc đời y sau này sẽ phụ thuộc hoàn toàn vào người khác, không thể tách rời, mất hết tự do.

Trong khi Bạch Hổ thánh quân còn đang trầm ngâm suy nghĩ thì Cao Cảnh đã thu công. Y dùng tay áo lau đi mồ hôi nhễ nhại. Khuôn mặt vừa đỏ, vừa ướŧ áŧ, thơm tho như quả chín trên cành. Hắn bất giác ngẩn ngơ. Y chạy đến gần, chắp tay thưa:

- Thánh quân, ta đã luyện xong. Bây giờ ta trở về đọc sách.

Hắn gật đầu trong vô thức, trong lòng đã trăm mối tơ vò. Cao Cảnh định trở về hậu viện thanh tẩy một thân mồ hôi thì phát hiện trong bếp có ánh lửa, y liền biết Lăng Vân đang nấu cơm. Y bước vào xem thử, thấy nồi cơm trên bếp đã xuất hiện khói đen, còn Lăng Vân thì vẫn hì hục nhóm củi vào lò.

Cao Cảnh vội vàng chạy vào, nhắc nồi cơm xuống. Khi mở nắp ra xem, quả nhiên, cơm đã cháy khét. Cao Cảnh không ngờ rằng cuối cùng mình vẫn phải đích thân ra tay. Y cằn nhằn bảo:

- Lăng Vân, ngươi không biết nấu cơm sao không chờ ta mà hỏi. Ngươi xem, đều cháy hết rồi, không ăn được nữa.

Lăng Vân không có vẻ gì là khó chịu. Hắn mang nồi cơm cháy đi đổ rồi rửa sạch cái nồi. Hắn không để Cao Cảnh nấu mà nhàn nhạt nói:

- Ngươi dạy ta nấu đi. Thánh quân đã ra lệnh, ta phải hoàn thành.

Cao Cảnh không ngờ người này lại thực sự nghiêm túc. Y chỉ dạy tới đâu, Lăng Vân đều cố gắng ghi nhớ rồi tự mình làm, cuối cùng vẫn nấu ra một nồi cơm không cháy không nhão, rất thành công. Vậy mà vẻ mặt hắn vẫn lạnh tanh, không có vẻ gì là thoả mãn vì đạt được thành tựu. Y hiếu kỳ hỏi:

- Sao ngươi ít nói vậy? Không thấy buồn chán à?

Nấu xong cơm, Lăng vân lại bắt tay nấu củ cải kho. Hắn vừa gọt củ cải vừa đáp:

- Muốn tiến bộ thì phải rèn luyện, thăng cấp không phải nhờ miệng lưỡi. Hơn nữa, ta chỉ muốn nói chuyện với kẻ đồng chí, không cùng chí hướng, không cần nhiều lời ba hoa.

Lăng Vân học rất nhanh, thậm chí thái củ cải cũng đều tăm tắp. Cao Cảnh không ngừng bị hắn làm cho bất ngờ. Y không tiếc lời khen ngợi:

- Đúng là không thể nhìn bề ngoài nha. Ngươi học nấu củ cải trước đó rồi phải không?

Hắn vừa cho củ cải vào nồi vừa đáp:

- Không, ta đang học, cũng như rèn luyện cần phải mọi lúc mọi nơi. Cắt củ cải chính là cơ hội để rèn đao pháp, sự linh hoạt và nhạy bén. Gánh nước cũng có thể rèn sức bền và ý chí. Dọn dẹp còn giúp cho con người nâng cao khả năng tập trung và kỷ luật. Thánh quân đang chỉ dạy chúng ta, cho nên chúng ta phải trân trọng cơ hội này.

Cao Cảnh nghĩ bụng:

"Chứ không phải đám hồ yêu này đắc tội với Bạch Hổ thánh quân nên mới phải đến đây làm công quả sao?"

Nghe hắn nói, Cao Cảnh mới hiểu ra những công việc hằng ngày của y còn có thể lý giải cao siêu như thế. Hoặc dã đầu óc của tên Lăng Vân này không thể rời khỏi hai chữ "tu luyện" nên mới có thể chiêm nghiệm ra điều này chăng? Theo đó, tính ra y đã tu luyện môn này hơn mười năm nhưng không tiến bộ là bao, chẳng phải là quá ngu dốt hay sao?

"Không được, ta không thể để bản thân thụt lùi".

Nghĩ đoạn, y hùng hổ vỗ ngực nói:

- Lăng Vân, ta cũng sẽ cố gắng tu luyện tốt như ngươi.

Lăng Vân đang tích cực xào rau, nghe Cao Cảnh nói như vậy thì ngừng một nhịp. Trước đó, hắn nghĩ rất đơn giản, chỉ cần có ích cho việc tu luyện thì cho dù đối tác có xấu ma chê quỷ hờn, hắn vẫn bằng lòng song tu với y. Bất ngờ là từ lần đầu tiên gặp mặt, hắn đã bị dung mạo của y cuốn hút. Nhưng chỉ dừng ở sự thưởng thức mà thôi. Đối với hắn xinh đẹp đi cùng với vô dụng. Bây giờ hắn nhận ra, Cao Cảnh không hề yếu đuối, mong manh như dáng vẻ bên ngoài của y.

Vừa rồi Cao Cảnh cùng Bạch Hổ thánh quân ở hậu sơn luyện công, đúng lúc, từ trong nhà bếp, hắn cũng có thể quan sát thấy. Sự cố gắng, nổ lực của y không phải giả. Bởi thế, không tự nhiên mà thần quân lại vì y mà gắt gao chọn lựa một người thực xứng đáng.

Mặc dù đặc tính của lô đỉnh là không thể tự mình tu luyện nhưng Cao Cảnh vẫn cố gắng mỗi ngày, đến được bước này đã là không tầm thường. Nếu y chỉ là một thụ yêu bình thường khác thì chắc chắn năng lực sẽ không thua kém hắn là bao.

Hôm nay, một câu "cố gắng tu luyện tốt như ngươi" đã khiến cho định kiến về lô đỉnh của Lăng Vân thay đổi. Hắn cảm thấy đây chính là tri kỷ tâm giao, người có thể cùng hắn sẻ chia mọi thứ. Hắn chưa từng đòi hỏi gia tộc nhiều tài nguyên, nhưng người này hắn chắc chắn phải có được.

Trình Tranh là một tên gian xảo, Sở Tiêu thì bốc đồng, không thể làm nên việc lớn, không hề thích hợp với Cao Cảnh. Lăng Vân hiểu rõ, Bạch Hổ thánh quân nhất định không qua loa mà giao y cho kẻ khác được.

Lăng Vân gật đầu, dáng vẻ chắc nịch mà nói:

- Được, ta sẽ cố gắng đạt được sự công nhận của thánh quân.

Cao Cảnh giơ ngón cái lên, khen ngợi:

- Ngươi thật thông minh. Thánh quân đang thử thách các ngươi, chịu được khổ thì mới có thể thành tài, biết đâu ngài sẽ cân nhắc nhận ngươi là đệ tử đấy.

Lăng Vân nở nụ cười nhạt. Hắn cảm thấy việc Cao Cảnh là đương sự nhưng lại bị che giấu sự thật, đúng là không công bằng với y. Nhưng nếu kết quả cuối cùng không thể thay đổi thì cứ để mọi thứ diễn ra tự nhiên vẫn tốt hơn.