Y bèn nghe theo lời thần quân phân phó, lon ton đi pha trà. Lúc này, Bạch Hổ thánh quân mới bước xuống mà quan sát kỹ ba hồ ly tinh trước mắt. Một người thì trông gian xảo, một kẻ thì có vẻ ngu dốt, còn một tên thì âm trì không lên nổi mặt bàn. Hắn lạnh giọng hỏi:
- Hồng Diễm bảo các ngươi đều là anh tài của Hồ tộc. Chẳng lẽ Hồ tộc đã suy thoái đến cái dạng này rồi hay sao?
Cả ba đều cúi gằm mặt không dám trả lời, dù trong lòng Trình Tranh và Sở Tiêu có hơi bất mãn, nghĩ bụng thần quân còn chưa xem thử thực lực của bọn họ mà đã vội phán xét, đúng là quá võ đoán.
Bạch Hổ thánh quân nói tiếp:
- Dù sao các ngươi đã đến thì cũng phải thể hiện một chút để bổn thần quân xem qua, để tránh cho có người nghĩ ta thiên vị. Cao Cảnh là do bổn thần quân nuôi lớn, y không thích, bổn thần quân cũng không ép.
Trình Tranh nghe vậy thì lên tiếng:
- Bẩm thánh quân, tiểu bối nghĩ làm sao mà chỉ trong một sớm một chiều lại có thể biết được Cao Cảnh thích hợp với ai. Chi bằng xin thánh quân cho phép Cao Cảnh có thời gian tìm hiểu và cùng chúng ta học tập thì mới biết được.
Trước đó cũng đã đồng ý với Hồng Diễm việc này nên Bạch Hổ thánh quân cũng không có lý do gì mà không đồng ý đề nghị của Trình Tranh. Hắn chắp tay sau lưng rồi nghiêm khắc nói:
- Bổn thần quân sẽ không thu đệ tử, cũng không nuôi kẻ ăn không ngồi rồi. Nếu các ngươi muốn ở lại thần miếu thì phải làm việc.
Trình Tranh liền cười mà đáp:
- Bẩm thánh quân, việc đó là tất nhiên.
Cao Cảnh bưng trà vào, y rót cho Bạch Hổ thánh quân trước rồi mới mời đến ba tên hồ ly. Hôm nay y vận bộ y phục mới với màu trắng tinh khiết, được cắt may thanh thoát. Cổ tay áo hẹp, trông rất gọn gàng. Đai lưng còn được thiêu hoa văn tinh xảo, làm nổi bật lên vòng eo nhỏ của Cao Cảnh. Các chi tiết, phụ kiện ngắn dài đều phù hợp, rõ ràng đây là đã được đặt may trước theo số đo.
Trông Cao Cảnh càng thuận mắt bao nhiêu thì trong lòng Bạch Hổ thánh quân càng cảm thấy khó chịu bấy nhiêu. Trong mắt hắn, y giống như một đoá hoa lài sắp cắm vào bãi phân trâu, càng nhìn ba tên hồ yêu càng cảm thấy chướng mắt.
Tuy nhiên, hắn chưa muốn tiết lộ mục đích chính của đám hồ ly này với Cao Cảnh ngay, sợ y lại nghĩ ngợi lung tung. Vì thế hắn lựa chọn nói với y một phần của sự thật:
- Hồ tộc gửi ba tên này đến đây học tập với ngươi mấy hôm. Đây cũng là dịp để ngươi xem lại năng lực của bản thân đến đâu, rồi hãy lấy đó mà cố gắng hơn.
Cao Cảnh gật gù, vui vẻ ra mặt. Chỉ cần thần quân không thu đệ tử thì y sao cũng được. Lăng Vân trông thấy ánh mắt của Bạch Hổ thánh quân và Cao Cảnh nhìn nhau, có vẻ như đang trao đổi gì đó, trong lòng dâng lên một cảm giác kỳ lạ.
Kế đó, Bạch Hổ thánh quân dẫn cả đám đến hậu sơn rồi nghiêm khắc ra lệnh cho ba tên hồ yêu luân phiên lên thử sức. Cao Cảnh bèn tự giác tránh sang một bên rồi ngồi xuống mà chú tâm quan sát.
Sở Tiêu xung phong trước. Hắn vừa xuất chiêu là tung chưởng về phía Bạch Hổ thánh quân. Chưởng pháp mang theo một luồng gió lớn, khiến cho cây cối nghiêng ngả, lá rụng thành đoàn. Bạch Hổ thánh quân chỉ lắc đầu nhè nhẹ rồi dùng ngón tay vẽ giữa không trung một hình tròn, tiếp đó liền hoá giải uy lực của đòn tấn công này, cả một tiếng gió cũng không còn nữa.
Sở Tiêu vô cùng kinh ngạc, lúc này bao nhiêu tự tin của hắn đều tiêu tan. Cao Cảnh thấy hắn tỏ ra thất vọng thì vỗ tay lớn tiếng khích lệ:
- Hay quá, chưởng pháp của Sở Tiêu làm ta hoa mắt chóng mặt. Đúng là lợi hại.
Sở Tiêu được khen thì ngượng ngùng, gãi gãi đầu đứng sang một bên. Hắn nghĩ ít ra thì Cao Cảnh cũng có thiện cảm với hắn. Hắn cảm thấy mình vẫn còn cơ hội.
Người tiếp theo là Trình Tranh. Hắn sử dụng kiếm, múa một bài. Kiếm chiêu tung ra, gió lốc cũng đến, mang theo hằng hà lá rụng. Bạch Hổ thánh quân quan sát từng chiêu thức của hắn, vẫn là lắc đầu. Tuy bề ngoài của kẻ này có vẻ chững chạc, hình thái kiếm chiêu vững chắc nhưng nội tại lại rỗng tuếch. Nói đúng ra thì hắn chỉ được cái mã, còn chẳng bì được với Sở Tiêu.
Cuối cùng là Lăng Vân, hắn bước ra giữa sân, tư thái ung dung, không hề e sợ. Lăng Vân chắp tay nói:
- Xin thánh quân hạ thủ lưu tình.
Từ đầu đến cuối hắn đều dùng thân thủ và võ thuật để tấn công, không hề sử dụng linh lực. Bạch Hổ thánh quân cũng đáp lại hắn vài chiêu. Một chiêu cuối cùng, hắn bị chưởng lực của Bạch Hổ thánh quân đẩy ra xa. Dù ngã đau, hắn vẫn lập tức đứng dậy chắp tay, thể hiện dáng vẻ của người cầu thị. Lúc này, Bạch Hổ thánh quân đã có cái nhìn tốt hơn về Lăng Vân, không tiếc khen ngợi một câu:
- Nội lực mạnh mẽ, chiêu thức linh hoạt, biết tùy cơ ứng biến, biết phân tích mạnh yếu rõ ràng, rất có tương lai. Ngươi tên gì?
Hắn đáp:
- Bẩm thánh quân, tại hạ là Lăng Vân.
- Được, Lăng Vân đi nấu cơm. Sở Tiêu đi gánh nước, chẻ củi. Còn Trình Tranh thì dọn dẹp toàn bộ từ trên xuống dưới thần miếu.
Bạch Hổ thánh quân đã phân công rõ ràng, cả ba nhìn nhau rồi lập tức đi làm việc. Cao Cảnh không nghĩ còn có món lợi này. Y chạy đến cạnh Bạch Hổ thánh quân, cười hì hì hỏi:
- Thánh quân, như vậy thì ta không cần làm gì hay sao?
Hắn nhìn xuống gương mặt háo hức khi người gặp hoạ của Cao Cảnh, có cảm giác muốn mắng y một trận, nhưng rồi lại không nỡ, chỉ gõ đầu của y, thản nhiên nói:
- Bọn chúng làm việc thì ngươi sẽ có thêm thời gian luyện tập. Ai làm không tốt thì có thể báo lên, ta lập tức đuổi hắn đi.
Cao Cảnh nghe thế thì ngạc nhiên nói:
- Không được, người ta đến để học tập, không phải để làm việc.
Hắn không cho là đúng, hừ lạnh rồi giải thích cho y hiểu:
- Đến cả việc ăn, uống, ở hằng ngày còn không tự lo liệu được thì bọn chúng còn muốn học tập cái gì?
Cao Cảnh thấy cũng có lý. Trước đó, mọi công việc đều do một mình y làm đó thôi. Bây giờ lòi ra ba người nữa, chẳng lẽ bắt y phục vụ cho bọn họ? Nghĩ đến đây Cao Cảnh thoáng rùng mình, may mà thần quân còn quan tâm đến y, nếu không tự dưng lại phải làm toi mọi hầu hạ thêm mấy người nữa thì mệt chết.