Hắn nghe thế thì không nhịn được mà bật cười. Cao Cảnh cứ như kẻ ngốc, ngơ ngác nhìn chằm chằm không chớp mắt. Y cảm thấy da mặt của mình nóng lên một cách khó hiểu, trái tim cứ nhảy nhót một cách phấn khích trong l*иg ngực. Y ôm ngực, tự hỏi rằng có phải là mình say rồi? Hay do bản thân chậm lớn hơn bình thường nên say rượu cũng chậm hơn người khác chăng?
Bạch Hổ thánh quân thấy Cao Cảnh cứ ngơ ngác, bèn gõ lên đầu y một cái không đau không ngứa.
- Nhìn đủ chưa?
Y giật bắn người, lý trí liền trở lại, vội lắp bắp nói:
- Đủ, đủ rồi.
- Vậy có muốn bái sư nữa không?
Cao Cảnh lắc đầu nguầy nguậy:
- Không bái.
Hắn cúi xuống gần hơn, lại hỏi:
- Còn muốn gần thêm chút nữa không?
Câu hỏi này của Bạch Hổ thánh quân làm cho Cao Cảnh lâm vào bối rối, gương mặt đỏ bừng cả lên, hô hấp cũng đình trệ hết mấy giây. Trông thấy dáng vẻ này của y, hắn khá hài lòng. Xem ra y rất dễ bị người khác chi phối, chỉ cần đẩy vấn đề lại cho y, y sẽ rơi vào bị động.
Tuy nhiên hành động của Cao Cảnh luôn luôn gây bất ngờ khiến cho hắn trở tay không kịp. Vậy mà y dám dùng ngón trỏ chọt vào lỗ mũi của hắn. Hành động bất ngờ, dứt khoát, thủ phạm cũng không trốn tránh, còn nhìn hắn trân trân, giống như đang thách thức.
Cả thế giới rơi vào tĩnh lặng, báo hiệu cho một cơn thịnh nộ sắp bùng nổ. Đôi mắt của Bạch Hổ thánh quân lộ ra hàn quang sắc lạnh, định mở miệng dạy dỗ thì Cao Cảnh đã vội giấu đi bàn tay tội lỗi, liên tục thanh minh:
- Ngài đã hỏi ta muốn gần hay không mà. Do ngài gần quá, ta chỉ lỡ tay thôi. Chỉ lỡ tay chạm vào ngài một chút thôi, thánh quân đã tức giận rồi, thánh quân không giữ lời.
Trông thấy dáng vẻ đắc ý của y, hắn biết tỏng y là cố tình, y đang cố ý gây chuyện đó, y muốn thử thách giới hạn của hắn đây mà. Nếu bây giờ hắn tức giận, thì chính là sập bẫy của y rồi. Y sẽ có lý do chỉ trích chính đáng, y có lý do không vui chính đáng. Rồi hắn sẽ phải hạ giọng dỗ dành sao? Đừng mơ!
Bạch Hổ thánh quân phải cố hết sức bình sinh để kìm nén lửa giận đang bùng nổ. Cao Cảnh đang say, hắn không thể trừng phạt một kẻ say được. Hơn nữa khó khăn lắm mới dỗ y vui vẻ, hiện tại hắn mà nổi giận thì công cốc.
Gương mặt của Bạch Hổ thánh quân từ tím chuyển sang đỏ, đỏ chuyển sang hồng rồi trở lại bình thường, hô hấp dồn dập cũng dần ổn định lại. Hắn "hừ" một tiếng rồi quay lưng bỏ đi.
Cao Cảnh thấy vậy thì nhảy chân sáo đuổi theo, còn vui vẻ mà reo lên:
- Vậy mà ngài không tức giận nha, ha ha. Thánh quân thương ta nên sẽ không tức giận. Vậy thì ta có như thế nào thánh quân cũng sẽ không đuổi ta đi, không bỏ rơi ta được đâu.
Trông thấy y vui vẻ, buông lời trêu chọc, vậy mà hắn lại cảm thấy tâm mình gợn lên chút hoan hỉ, không còn bực bội khó chịu như ban đầu nữa. Xem ra hắn đã xử sự đúng rồi. Hắn không tự chủ mà nhếch mép cười.
- Thánh quân lại cười rồi, ngài không giận mà còn cười với ta nữa. Ngài thương ta nhất, thương ta nhất đó!
Cao Cảnh phấn khích đến mức nắm lấy cách tay hắn mà lay liên hồi. Hắn thu lại nụ cười, tỏ ra lạnh lùng hỏi:
- Náo loạn đủ chưa?
Cao Cảnh nghe trong lời nói của hắn có chút không vui nên vội buông cánh tay hắn ra, nén cười rồi nghiêm túc đáp:
- Đủ rồi.
Bạch Hổ thánh quân lại cốc đầu y, Cao Cảnh ôm đầu lè lưỡi.
- Nháo đủ thì nhanh vào trong độ khí. Đúng là lắm chuyện rắc rối. Ngươi còn khó đối phó hơn cả yêu quái.
Sáng ngày hôm sau, theo lời dặn, cả đám hồ ly đã đứng trước cửa chính điện chờ từ sớm, nhưng mãi mà vẫn chưa được gọi vào. Sở Tiêu chờ lâu, đã có hơi sốt ruột, bèn len lén nhìn vào khe hở cửa sổ.
- Vô lễ!
Tiếng Bạch Hổ thánh quân vang lên, vừa trầm vừa đánh vào màng nhĩ của đám hồ ly. Sở Tiêu vẫn chưa kịp thấy gì thì đã bị hất văng bởi một kình lực từ bên trong, khiến cho hắn bị ngã đập mông, mặt mày nhăn nhó như con khỉ.
Trình Tranh và Lăng Vân thấy Sở Tiêu bị mất mặt thì phì cười, nhưng lo lắng làm phiền đến thần quân sẽ bị trách phạt nên chỉ có thể nén cười đến mức rung rẩy. Sở Tiêu đành phải lồm cồm bò dậy, nghiêm chỉnh đứng chờ, không dám vọng động nữa.
Cao Cảnh nghe thấy động tĩnh ngoài sân thì bừng tỉnh. Y phát hiện mình đang nằm trên kháng sàn trong chính điện, trên người còn được đắp một cái chăn bông. Bỗng nhiên ký ức đêm qua ùa về. Da đầu Cao Cảnh liền tê dại.
"Người đêm qua chọt lỗ mũi của thần quân là ta sao? Chắc không phải mơ đâu nhỉ? Vậy thì những gì Bạch Hổ thánh quân nói hôm qua là thật? Ngài ấy không định nhận đệ tử. Vậy thì ba tên hồ ly kia chắc chắn không tranh giành với ta được rồi".
Nghĩ đến đây, trong lòng Cao Cảnh dâng lên một trận vui vẻ. Bạch Hổ thánh quân vẫn còn ngồi xếp bằng, nhắm mắt dưỡng thần cạnh đó. Cao Cảnh nhẹ nhàng thu xếp chăn gối, định chuồn đi trong yên lặng. Y vừa rón rén xỏ giày vào thì đột nhiên nghe hắn lên tiếng:
- Khoan đã, hãy mang số y phục kia về hậu viện đi!
Cao Cảnh suýt thì thót tim. Bạch Hổ thánh quân mở mắt nhìn y rồi nói:
- Cho ngươi đó!
Trên bàn có một đôi giầy và một chồng y phục bằng lụa mới với màu trắng tinh tươm, còn toát lên mùi thơm thoang thoảng. Y mừng rỡ chạy đến ướm thử, tất thảy đều vô cùng vừa vặn. Cao Cảnh ôm chồng y phục mới vào lòng rồi hí hửng nói:
- Tạ ơn thánh quân!
Hắn vẫn giữ thái độ lạnh nhạt, khẽ gật đầu rồi phất tay ra lệnh:
- Đi cửa hông!
Cao Cảnh thấy thấp thoáng hình dáng của ba tên hồ ly đang ngóng trông ở bên ngoài, liền hiểu ra thần quân muốn gặp đám hồ ly này bàn chuyện. Y bèn tránh cửa trước mà rời đi theo cửa hông.
Bóng dáng Cao Cảnh vừa khuất, khoé miệng của Bạch Hổ thánh quân cũng không tự chủ mà nhếch lên.
"Dám dạy hư người của thần miếu, để y uống say làm trò con mèo, khiến ta phải dỗ dành hụt hơi. Không cho các ngươi ăn khổ một chút là không được".
Đám người của Trình Tranh đứng bên ngoài đến khi mặt trời lên cao, tay mỏi chân run mà vẫn chưa được gọi vào, nhưng không ai dám lên tiếng hỏi han. Chỉ khi Cao Cảnh đã đánh răng rửa mặt, còn ăn sáng xong xuôi, thay y phục mới rồi nhảy chân sáo tới chính điện thì Bạch Hổ thánh quân mới cho gọi bọn họ vào trong.
Cả ba hồ ly đồng loạt quỳ xuống dập đầu ra mắt, Cao Cảnh sợ mình thua kém nên cũng quỳ theo. Bạch Hổ thánh quân thấy thế thì lộ vẻ không vui, liền ra lệnh:
- Cao Cảnh không cần lạy. Nhanh đi rót trà mời khách.