Chương 32

Bạch Hổ thánh quân lại dừng đột ngột, hắn quay quắt lại mà trừng Cao Cảnh. Y cũng ngừng bước kịp thời, cũng không để ý vẻ mặt không vui của hắn, liền nở nụ cười tươi rói bảo:

- Ha, lần này ta không đυ.ng trúng thánh quân nữa, ta có tiến bộ đó.

Hắn giận dữ mắng:

- Ngươi cứ mở miệng là Sở Tiêu, Sở Tiêu, ngươi mới gặp hắn được bao lâu? Người ta cho ngươi ăn ngon thì ngươi liền cho là người ta tốt bụng. Chuyện lần trước của thố yêu, ngươi không rút được kinh nghiệm sao?

Cao Cảnh không bắt kịp suy nghĩ của hắn mà vẫn thản nhiên trả lời:

- Nhà Sở Tiêu có tửu lâu, có thể ăn ngon, thánh quân cho ta làm bằng hữu với hắn đi, hắn rất tốt bụng. Những người đáng ghét thì ta đã đuổi đi rồi, chỉ còn ba người bọn họ thôi. Nhưng mà nếu thánh quân nhận bọn họ làm đệ tử. Vậy ta có thể làm đại sư huynh rồi, ta sẽ được làm lễ bái sư đúng không?

Bạch Hổ thánh quân nghe y nói thế thì càng cảm thấy khó chịu trong lòng, l*иg ngực như có ai nhéo một cú đau điếng. Thần cách của hắn đột nhiên có xu hướng rạn nứt thêm một chút.

Cao Cảnh luôn xem hắn như bề trên, y vẫn ngoan ngoãn nghe lời, nhưng hắn lại không cảm thấy thỏa mãn. Hắn biết vấn đề không nằm ở y nhưng nguồn cơn lại từ y mà ra. Mỗi lần đối diện với y, cảm xúc của hắn luôn không ổn định. Thần cách luôn thôi thúc hắn, muốn hắn tiếp cận y, chiếm lấy y, điều này làm cho hắn cảm thấy một mối nguy cơ không nhỏ sắp đến.

Hắn kìm nén sự khó chịu trong lòng mà trả lời:

- Ta sẽ không bao giờ nhận đồ đệ, bọn họ cũng vậy, ngươi cũng vậy. Bọn chúng không xứng, còn ngươi...

Hắn nói đến đây thì không biết phải nói tiếp như thế nào nữa, Cao Cảnh thì làm sao?

Cao Cảnh mơ hồ nghe được hắn nói mình không xứng, bao nhiêu hy vọng đều sụp đổ. Thì ra tất cả chỉ là vọng tưởng của một mình y.

Bạch Hổ thánh quân vừa mới xoay người định tiếp bước thì nghe Cao Cảnh nức nở nói:

- Đúng vậy, ta không xứng. Người là thần, thân phận vô cùng tôn quý, ta là yêu, làm sao xứng được nhận làm đồ đệ của người. Là ta đã mơ mộng viễn vông. Dù sao trước đây người cũng không để tâm đến sự tồn tại của ta, vậy thì bây giờ cứ tiếp tục như trước đây là được rồi.

Tiếp tục như trước đây, chính là xem y như một khúc gỗ cháy, một con yêu tinh giữ cửa cũng không sao cả, đừng gieo cho y chút hy vọng nào nữa. Hắn nghĩ mình đã đoán được chút ý tứ trong lời nói hờn dỗi của y rồi.

Nghĩ đến đây, hắn tức giận đến bất giác siết chặt nắm đấm, thái dương nổi gân xanh. Hắn lập tức xoay người nhìn y mà gằn giọng hỏi:

- Ngươi lại muốn gì nữa đây?

Cao Cảnh có vẻ rất uất ức. Y dụi mắt rồi ngập ngừng đáp:

- Ta, ta chỉ là, ta biết ta không xứng. Nhưng mà ta muốn thánh quân xem ta như người thân, ta ngưỡng mộ ngài, muốn ngài nhìn ta nhiều thêm một chút. A Hoãn đi rồi, không ai nói chuyện với ta cả, Tiểu Bạch cũng bị thánh quân đuổi đi rồi. Bây giờ ta chỉ còn ngài, nhưng thánh quân không muốn cho ta bái sư, ta muốn gần ngài thêm một chút cũng không được. Ta lo sợ một ngày nào đó thánh quân sẽ chán ghét ta, đuổi ta khỏi Thần miếu thì ta không biết phải làm thế nào cả.

Bạch Hổ thánh quân thở dài mà ngước nhìn trời. Hắn biết một bước này sẽ là kiếp nạn khó vượt qua nhất của hắn. Hắn tỏ ra bất lực mà thấp giọng hỏi:

- Không phải ngươi thích nhất là bỏ nhà đi sao?

Cao Cảnh bĩu môi rồi quát lên, đôi mắt long lanh như sắp khóc:

- Là thánh quân ép ta đi, ta vốn không muốn đi, đều là ngài ép ta.

Bạch Hổ thánh quân ngạc nhiên đến không nói nên lời. To gan, y quá to gan, dám lớn tiếng trách móc thần quân như thế, là y sợ mình sống dai quá, muốn đầu thai sớm sao?

Nhưng, đúng là y đã từng muốn đầu thai sớm thật. Hắn lâm vào bối rối. Vậy mà hắn lại không nổi giận, hắn muốn dỗ dành đứa nhỏ hư hỏng này, giống như ma xui quỷ khiến, hắn nhìn thiếu niên với vẻ khó hiểu.

Lúc này trông y thật đáng thương. Y đang ở ngay trước mặt hắn, cách không quá một bước chân, chỉ cần hắn muốn thì liền có thể xoa đầu y, vỗ về y, ôm y một cách dễ dàng. Nhưng hắn sẽ không làm vậy, dù chỉ là để an ủi tâm hồn tràn ngập sự bất an của một đứa trẻ bị bỏ rơi. Bởi vì hắn biết y đang say. Y đang nói lên tất cả những gì y muốn nói và đang nghĩ đến. Y đang tự ti, đang khao khát được công nhận.

Cao Cảnh đang cố gắng từng ngày để có thể được hắn công nhận, nhưng hắn lại không dám tỏ ra quá quan tâm. Đối với hắn mười mấy năm chỉ là thoáng qua, nhưng với y đó chính là cả quá trình trưởng thành. Trong khi hắn đang cố gắng chối bỏ sự tồn tại của một loại cảm xúc không nên có thì y đang ngày ngày lo âu về việc bị lãng quên, bị xem nhẹ. Hắn đang sợ hãi điều gì?

L*иg ngực lại một lần nữa nhói lên, hắn cố lý giải một cách thuyết phục nhất. Đây rõ ràng là thương xót, hắn thương xót y là một đứa trẻ mồ côi không ai quan tâm, chỉ đơn giản là như vậy. Cho nên chỉ cần Cao Cảnh được vui vẻ, chắc chắn cảm giác này sẽ không còn nữa.

Nghĩ đoạn, hắn cố trấn an cảm xúc hỗn loạn trong lòng rồi từ tốn bảo:

- Ngươi muốn gần ta sao? Cũng không khó lắm.

Nói rồi hắn bước tới trước mặt Cao Cảnh, khoảng cách gần như là áp sát khiến cho y phải ngước mặt lên mới có thể nhìn hắn. Cao Cảnh lắc đầu nói:

- Không phải.

Hắn khẽ hỏi:

- Còn chưa đủ gần?

Y lập tức giải thích:

- Ý ta không phải là như vậy. Khoảng cách giữa thần và yêu quá xa, thánh quân ghét bỏ ta ngu dốt, nên không muốn nhận ta làm đệ tử.

Chung quy vẫn là muốn bái hắn làm thầy đây mà. Nghĩ rồi hắn cố gặng ra một nụ cười mờ nhạt rồi mới phân tích cho y hiểu:

- Hằng ngày, ta đều thức khuya dậy sớm chỉ dạy cho ngươi. Vậy mà ngươi còn so đo một cái danh xưng hay sao? Ngươi gọi hồ ly là lão sư, bà ta có dạy dỗ ngươi tới nơi tới chốn hay không?

Cao Cảnh bị nụ cười này của hắn làm cho ngây ngốc một hồi lâu. Đây là lần đầu tiên y thấy hắn cười với mình, thay vì cằn nhằn, cáu gắt.

Thấy Cao Cảnh không trả lời hắn lại hỏi tiếp:

- Ngươi muốn ta nhìn, bây giờ ta đang nhìn ngươi đây. Còn gì không hài lòng nữa không?

Cao Cảnh lắc đầu, sau đó lại vội vàng gật đầu nói:

- Có, có, thánh quân có thể thường xuyên cười với ta không? Ngài cười lên rất đẹp, rất tuấn mỹ.