Chương 31

Đang không biết phải giải quyết đám hồ ly mê ngủ này như thế nào thì Cao Cảnh phát hiện Bạch Hổ thánh quân đã trở về. Hắn từ trên không trung, đáp thẳng xuống hậu viện, có vẻ như đang có việc gấp muốn tìm y. Cao Cảnh trông thấy hắn thì mừng rỡ vô cùng, giống như đang chết đuối giữa dòng mà vớt được khúc gỗ. Y vội vàng chạy ra, mừng rỡ nói:

- Thánh quân đã về rồi! Thật là may quá, ta còn tưởng phải mấy hôm nữa ngài mới trở về. Ngài nói xem, chúng ta phải giải quyết đám hồ ly này như thế nào đây?

Bạch Hổ thánh quân trông thấy dưới gốc cây lựu có bày biện một bàn rượu thịt dang dở, còn có ba nam nhân đang say bí tỉ, nằm gục trên bàn. Hắn đoán chắc ba tên hồ ly này là do Hồng Diễm mang đến.

"Cũng thật là nhanh."

Mới ngày đầu tiên đến mà đám này đã rượu chè bê tha, hắn cảm thấy không mấy hài lòng. Hắn hừ lạnh một tiếng rồi xoay người muốn rời đi, tâm trạng đang vui cũng tuột dốc. Cao Cảnh liền bám lấy cánh tay hắn giữ lại, luôn miệng hỏi dồn dập:

- Thánh quân, ngài dạy ta công phu còn chê không đủ cực khổ hay sao? Lại còn nhận thêm đệ tử nữa làm gì? Vậy ta phải làm sao đây? Có phải thánh quân chê ta ngu ngốc làm mất mặt ngài hay không? Ừ, thì đúng là ta ngu ngốc, nhưng ta rất nghe lời mà, dần dà ta sẽ tiến bộ. Thánh quân... Người không cần ta nữa sao?

Hắn xoay đầu nhìn y, thấy biểu hiện bên ngoài không có vẻ gì là đang say rượu, vẫn là thần thái tỉnh táo, bước đi vững vàng, mặt trắng môi hồng, đáng yêu như hằng ngày. Bất quá, lời nói hôm nay có chút táo bạo, ý đồ chất vấn cả thần quân. Hơn nữa, y còn đang níu cứng lấy cánh tay hắn không buông, quả là to gan. Bình thường, có cho gan hùm y cũng không dám nhìn thẳng vào mắt hắn nói chi là lớn tiếng trách móc.

Bạch Hổ thánh quân nhàn nhạt hỏi:

- Ngươi đã uống rượu với bọn chúng đúng không?

Y gật đầu đáp:

- Đúng vậy, ta uống rượu trái cây của Sở Tiêu... Rất ngon, đồ ăn của nhà hắn cũng rất ngon. Nếu... nếu thánh quân muốn nhận đệ tử thì... À, người này cũng tốt lắm, sau này sẽ cho ta ăn chực đấy, hắn đã hứa rồi.

Nói rồi y buông cánh tay hắn ra rồi tiến về phía Sở Tiêu, nắm cổ áo của hắn mà lôi dậy.

- Sao ngươi lại ngủ vào lúc này? Mau tỉnh dậy! Thánh quân trở về rồi, không phải ngươi muốn bái sư à?

Sở Tiêu đã say đến không biết trời trăng. Hắn lè nhè mấy câu không rõ rồi ngã lăn ra đất. Cao Cảnh đá vào mông hắn mấy cái, hắn vẫn nằm đó như xác chết.

Trong khi đó, Trình Tranh tuy có say rượu một chút nhưng vẫn còn ý thức. Hắn nghe thấy loáng thoáng tiếng nói của Cao Cảnh bảo rằng thánh quân đã về thì vội vàng vỗ mặt cho tỉnh táo rồi lập tức quỳ xuống bái phỏng:

- Trình Tranh xin ra mắt thánh quân!

Bạch Hổ thánh quân lạnh mặt nhìn hắn rồi bảo:

- Nhanh dọn dẹp chỗ này đi, sáng mai các ngươi hãy đến chính điện gặp ta.

- Dạ, xin nghe theo lời thánh quân chỉ bảo.

Cao Cảnh vẫn cố lay Sở Tiêu dậy, còn vỗ bôm bốp vào mặt của hắn mà quát lớn:

- Cái con lợn này, sao ngươi lại lười như thế? Nhanh dậy ra mắt thánh quân này!

Bạch Hổ thánh quân kéo y đứng lên rồi nói:

- Cao Cảnh, đi thôi!

Cao Cảnh đành phải buông Sở Tiêu ra sau đó ngoan ngoãn đi theo Bạch Hổ thánh quân lên chính điện. Trình Tranh thấy cả hai đã đi thì thở phào một hơi, thầm nghĩ may mà vừa rồi mình uống không nhiều. Trông thái độ kia của Bạch Hổ thánh quân, hắn đoán thần quân đã có ấn tượng rất xấu với hai kẻ còn lại. Điều này vô cùng có lợi cho hắn.

Bởi vì nếu hắn thuận lợi có Cao Cảnh về tay, không chỉ việc tu luyện của hắn sẽ tiến bộ thần tốc mà địa vị trong nhà của hắn lại càng cao hơn hiện tại. Điều mà hắn hài lòng nhất là Cao Cảnh này có đầu óc đơn giản, dễ dàng thao túng. Dù cho hắn không thích nam nhân cho lắm, nhưng Cao Cảnh lại xinh đẹp hơn các thiếu nữ hồ tộc gấp nhiều lần. Hắn có thể tạm chấp nhận. Y đúng là một món hời. Nghĩ rồi hắn cố xua đi cảm giác chếch choáng mà bắt tay vào dọn dẹp bàn tiệc.

Cõi lòng của Bạch Hổ thánh quân nặng như đeo chì. dẫu biết rằng sự sắp xếp này là tốt nhất cho Cao Cảnh nhưng hắn luôn cảm thấy có điều gì đó không đúng ở đây. Hắn không muốn mình quyết định quá vội vàng, sẽ dẫn đến hối hận về sau.

Vầng trăng hôm nay đặc biệt tròn và sáng tỏ. Dọc hành lang có đèn l*иg soi lối nhưng Bạch Hổ thánh quân cảm thấy đường đi phía trước ngập tràn bóng tối, càng bước đi lại càng nhiều thêm một nỗi bất an không rõ. Hắn cảm thấy sai một bước này chính là vạn kiếp bất phục.

Cao Cảnh vẫn đang lẽo đẽo theo sau. Đột nhiên người phía trước dừng lại, y không phản ứng kịp bèn đâm sầm vào lưng của hắn, đầu mũi bị va đập đến đau nhức. Cao Cảnh vội bưng mũi mà kêu:

- Ai da, sao thánh quân đang đi lại dừng đột ngột như vậy, cái mũi của ta...

Y đang ôm mũi nhăn nhó, Bạch Hổ thánh quân áp sát một chút rồi cúi xuống. Hắn ngửi thấy mùi rượu nồng nặc, chắc chắn y đã uống khá nhiều. Nếu cả bốn cùng uống rượu thì lý nào Cao Cảnh lại không say, chỉ là y say theo một cách khác mà thôi.

Cao Cảnh thấy hắn cứ nhìn mình chằm chằm thì khó hiểu hỏi:

- Sao thánh quân nhìn ta gần như vậy? Mặt của ngài rất lớn, càng lúc càng lớn.

Hắn nhướng mày mà hỏi:

- Vậy có dễ nhìn hay không?

Y cố mở to mắt có vẻ quan sát rất kỹ lưỡng sau đó thành thật đáp:

- Không phải chỉ dễ nhìn đâu, mà là rất uy vũ, rất thu hút đó!

Hắn thầm nghĩ: "Tốt lắm, đã cảm thấy dễ chịu hơn vừa rồi rất nhiều".

- Đúng là say thật, hỏi gì đáp nấy - Hắn bỏ lại một câu rồi xoay người tiếp tục rảo bước về phía chính điện.

Cao Cảnh nhanh chân đuổi theo, y cố song hành với hắn rồi tỏ vẻ không vui hỏi lại:

- Sao thánh quân lại nói ta say? Ta không có say đâu.

Hắn hừ nhẹ rồi nói:

- Ngươi thì biết say là thế nào sao?

Y vừa bước đi song song vừa ra vẻ tự tin mà trả lời:

- Say là giống như hồ ly lão sư, mặt đỏ như gấc, bước đi không vững, nôn ói bừa bãi hoặc là ngủ say như chết. Nhưng ta uống rượu mà không sao cả. Đám Sở Tiêu thì cứ ngủ như lợn chết ấy, bọn họ mới say. Ta không say đâu.