Trình tranh rất biết cách lựa lời mà nói, Cao Cảnh nhanh chóng bị hắn làm đả động thiện tâm. Người ta đến đây học tập, y vì ích kỷ mà bắt nạt bọn họ, thực sự là không nên. Sở Tiêu cũng gật đầu phụ hoạ:
- Đúng vậy, Cao Cảnh à, ta rất muốn được chung sống hòa thuận với ngươi.
Hai hồ ly còn lại nghe hắn nói thế thì nhìn nhau đầy ẩn ý. Cao Cảnh không hiểu ngụ ý đằng sau câu nói này, chỉ cho là Sở Tiêu đang nài nỉ. Y nghĩ dù sao người ta cũng đã xuống nước, không có lý nào mình cứ mãi gây sự. Nếu y cứ tiếp tục khó dễ thì có vẻ quá không hiểu nhân tình. Cao Cảnh bèn gật đầu bảo:
- Được rồi, Hồng Diễm tỷ đã gửi gắm các ngươi cho ta, ta phải có trách nhiệm chăm sóc. Ta tạm thời không gây khó dễ cho các ngươi nữa, đợi thánh quân trở về rồi tính sau. Trong thời gian ở đây, nếu có vấn đề nào không hiểu thì cứ hỏi ta.
Xem ra thụ yêu ở Thần miếu cũng dễ nói chuyện, Trình Tranh liền gợi ý:
- Không biết khi nào thì thánh quân trở về, hay là hôm nay nhân lúc trăng thanh gió mát, chúng ta thưởng rượu đối ẩm một phen, coi như là một buổi kết giao bằng hữu có được không?
Sở Tiêu và Lăng Vân cũng đồng tình, cả ba liền nhìn Cao Cảnh với dáng vẻ mong đợi. Y đành phải đồng ý. May mà bọn họ không bắt Cao Cảnh nấu nướng mà tự giác đi xuống thị trấn mua đồ nhắm.
Không bao lâu sau thì một bàn đầy rượu và thịt được dọn ra. Đây là lần đầu tiên Cao Cảnh thấy có nhiều thức ăn thịnh soạn như vậy. Từ trước đến nay, y chỉ ăn uống qua loa cho xong bữa, phần vì chỉ có một mình, phần vì A Hoãn không chỉ dạy Cao Cảnh nấu nướng nhiều lắm, chủ yếu ăn no là được.
Sở Tiêu hào hứng lôi kéo Cao Cảnh ngồi cạnh mình. Hắn cười nói:
- Cao Cảnh mau ngồi đi, ngươi ăn thử xem thức ăn ở tửu lâu nhà ta có ngon hay không?
Cao Cảnh nghe thế thì càng ngưỡng mộ mà nói:
- Thì ra nhà ngươi có tửu lâu. Như vậy hằng ngày chắc chắn ngươi được ăn rất nhiều món ngon rồi.
Sở Tiêu tỏ ra tự hào mà bảo:
- Tất nhiên, nếu ngươi đến nhà ta ở, đảm bảo ngày nào cũng được ăn ngon đó. Này, mau ăn thử xem!
Dưới sự hối thúc của Sở Tiêu, Cao Cảnh liền ăn thử vài đũa, sau đó ngạc nhiên một trận, luôn miệng tấm tắc khen:
- Ngon thật, tửu lâu của Hồ tộc nấu ăn rất ngon.
Con người Cao Cảnh có suy nghĩ khá đơn giản. Hễ y mà được ăn ngon thì tấm lòng cũng cởi mở hơn. Y đột nhiên cảm thấy tên Sở Tiêu này có thể làm bằng hữu được. Sau này nếu mà lỡ bữa, y cũng có thể tới nhà hắn ăn chực, uống chực. Chút tính toán nho nhỏ này của y không qua mặt được bọn hồ ly tinh ranh.
Sở Tiêu thấy thế thì rất đắc ý, liền vênh mặt nhìn Trình Tranh và Lăng Vân. Lăng Vân vẫn không nói nhiều, chỉ yên lặng quan sát, còn Trình Tranh thì lắc đầu cười nhạt. Hắn đã có suy tính từ trước rồi. Sở Tiêu và Cao Cảnh trạc tuổi nhau, suy nghĩ cũng nông cạn như nhau nên trông có vẻ hợp cạ.
Nhưng Trình Tranh hiểu rõ, người nắm đại cuộc không phải là Cao Cảnh, mà là người đang vắng mặt ở đây. Chỉ cần Cao Cảnh không ghét bỏ thì chắc chắn Bạch Hổ thánh quân sẽ tìm kẻ có năng lực nhất để có thể bảo bọc cho y. Mà ở đây, kẻ có thực lực nhất chỉ có Trình Tranh hắn mà thôi.
Thấy Lăng Vân ngồi đối diện từ đầu buổi đến giờ chỉ lẳng lặng uống rượu mà không nói gì, Cao Cảnh bèn hỏi:
- Rượu đó có ngon không? Tại sao ngươi cứ mãi uống mà không ăn, nếu ngon ta cũng muốn uống thử.
Lăng Vân không trả lời chỉ đưa bình rượu qua. Cao Cảnh liền nhận lấy rồi rót ra cốc. Y ngửi thử thấy hơi hăng, uống vào miệng thì thấy rượu này vừa đắng lại vừa cay, khiến cho y suýt thì phun ra. Cao Cảnh nuốt vội, ho khan vài tiếng rồi cằn nhằn:
- Trời ạ, rượu gì mà khó uống thế này? Vậy mà ngươi không báo trước cho ta, ta cứ tưởng rượu sẽ ngon lắm nên ngươi mới uống mãi.
Sở Tiêu nói:
- Bình thường hắn đều thích lầm lì như vậy. Cao Cảnh đừng để tâm đến hắn. Nhưng mà rượu này mạnh lắm, sẽ say đấy, ngươi uống không quen đâu. Hay là thử rượu trái cây của ta đây.
Thế là Sở Tiêu lại rót cho Cao Cảnh một cốc khác. Rượu này vừa thơm lại có vị ngọt, Cao Cảnh uống một hớp nhỏ thì được một phen kinh ngạc.
- Sở Tiêu, rượu này ngon thật đấy! Ngươi có thể chỉ cho ta cách nấu không? Ta nấu để uống dần.
Sở Tiêu lắc đầu mà cười đáp:
- Làm sao ta biết nấu như thế nào. Nhưng tửu lâu của ta có bán, ngươi muốn uống lúc nào cũng có, cần chi phải nấu cho cực.
Trình Tranh vội xen vào:
- Sở Tiêu không biết, nhưng ta biết, Cao Cảnh muốn nấu, ta có thể giúp.
- Thật không?
Cao Cảnh nghe thế thì nổi lên hứng thú, Trình Tranh có vẻ hiểu biết rất nhiều chuyện. Trình Tranh mỉm cười, từ tốn đáp:
- Tất nhiên, cái gì cũng cần phải học mà, chỉ là ta siêng năng hơn người khác một chút mà thôi. Trong sách đều có hết, quan trọng là ngươi có chịu tìm hiểu hay không.
- Ồ, thảo nào thánh quân luôn bảo ta đọc nhiều sách.
Cao Cảnh gật gù, nghĩ lại trước đây Bạch Hổ thánh quân bảo y đọc nhiều sách quả không thừa. Thì ra chính là vì muốn y giống như Trình Tranh, có hiểu biết, có học thức, mở miệng nói câu nào nghe cũng thuyết phục. Cao Cảnh rất ngưỡng mộ những người có năng lực học tập cao như thế. Y nói:
- Trình Tranh, ta phải cố gắng đọc nhiều sách để có nhiều hiểu biết giống như ngươi.
Trình Tranh cười bảo:
- Nhưng đọc chỉ là đọc, muốn thành công thì phải thực hành nhiều. Hay là hôm nào chúng ta thử nấu món rượu trái cây này đi.
Cao Cảnh nghe hắn đề nghị ý này thì lập tức đồng tình:
- Được, được, ta cũng muốn nấu. Như vậy sau này lúc nào ta cũng có thể uống, uống mãi không hết.
Thấy bộ dạng đắc ý mà không kiêu ngạo của Trình Tranh, Sở Tiêu hơi ngứa mắt. Rõ ràng là rượu trái cây của nhà hắn, tên này lại chỉ nhờ miệng lưỡi ba hoa mà khiến Cao Cảnh yêu thích, đúng là đáng giận.
Cũng vì rượu trái cây thơm ngon, Cao Cảnh cứ uống hết cốc này đến cốc khác. Ba hồ ly tinh thấy vậy cũng nổi lên cao hứng mà uống theo không ít, cho đến khi cả ba đều gục tại chỗ. Cao Cảnh lay từng người một, nhưng chẳng ai động đậy nổi.
- Chuyện gì thế này? Đang ăn ngon, uống ngon mà các ngươi lại lăn ra ngủ. Thật là tùy tiện mà!