Chương 29

Nàng ta thấy thái độ của y mất tự nhiên, trong lòng đoán già đoán non, rồi nhỏ giọng hỏi:

- Thánh quân đã nói với ngươi những gì rồi?

Y đề phòng nhìn nàng mà nói:

- Thánh quân nói với ta rất nhiều chuyện, Hồng Diễm tỷ muốn biết cái gì?

Hồng Diễm cảm giác như mình vừa đấm vào đệm bông, vừa bực vừa không cam lòng. Nhưng lô đỉnh trời sinh hiếm có khó tìm, ai có được y chính là một bước lên trời, hồ tộc không thể để lọt mất món hời này. Đoán chắc Bạch Hổ thánh quân chưa nói cho y biết về thể chất của mình, nàng bèn tiến đến, xoa đầu Cao Cảnh mà dịu dàng nói:

- Ta biết ngươi rất nghe lời thánh quân mà. Ngài ấy đã nhận lời với ta sẽ chiếu cố đám hậu bối này rồi. Ngươi cứ giúp ta chăm sóc bọn họ là được, còn lại chờ thánh quân về rồi phân xử sau nhé! Quà nhận rồi, có lý nào trả lại đúng không? Như vậy là không lễ phép đâu. Vậy nha, ta còn có công vụ trên người, ta đi trước đây!

Cao Cảnh chưa kịp nói thêm lời nào thì Hồng Diễm đã thuấn di mất dạng, bỏ lại một mình Cao Cảnh với đám hồ ly đang láo nháo nhòm ngó lung tung. Y bực mình nén giận rồi lớn tiếng gọi bọn họ vào trong.

Cả đám hồ ly tinh đứng ngồi lố nhố đầy cả phòng, ai nấy đều dùng ánh mắt đánh giá mà nhìn Cao Cảnh khiến y vô cùng khó chịu. Y hắng giọng ra vẻ nghiêm khắc rồi nói:

- Mặc dù thánh quân đã đồng ý cho các ngươi đến học tập, nhưng không có nghĩa là mọi người phải ăn dầm nằm dề ở đây. Cho nên bây giờ, mời mọi người về cho, khi nào thánh quân về lại đến sau.

Dáng vẻ y tỏ ra già dặn có hơi buồn cười. Một ai đó không nhịn được mà bật cười thành tiếng. Cao Cảnh nghe thấy thì tức giận trừng mắt, song không tìm thấy kẻ đáng nghi.

Tên hồ ly trông có vẻ sắc sảo vừa rồi lại lên tiếng một lần nữa:

- Đỡ cho ngươi ngượng ngùng, chúng ta xin phép giới thiệu từng người vậy.

Cao Cảnh vội từ chối:

- Không cần! Ta không muốn có bất cứ liên quan nào với người lạ khi thánh quân chưa cho phép.

Thấy thái độ lạnh lùng của y, một vài người bắt đầu khó chịu, liền lớn tiếng nói:

- Hừ, nếu không phải trưởng bối trong nhà bảo ta đến, ta còn lười đi. Một nam nhân như ngươi, cho dù có xinh đẹp như thiên tiên thì sao, hung dữ, vô lý lẽ như vậy, ta đây không thèm.

- Ta cũng không thèm!

- Hừ đã nhận quà mà còn làm giá, tưởng mình là thiên hoàng lão tử chắc?

Cao Cảnh nghe thế thì tức giận mắng:

- Ai thèm quà cáp của các ngươi chứ? Ta đã đồng ý cho các ngươi đến đây à? Nói cho các ngươi biết, thánh quân dạy ta trước, ở đây ta là lớn nhất đó! Hứ...

Một vài hồ ly đã mất kiên nhẫn mà bỏ về. Cao Cảnh thấy thế thì đắc ý, liền lớn tiếng mắng với theo:

- Ta cũng không cần những loại bằng hữu kiêu ngạo, vô phép như các ngươi. Là các ngươi tự bỏ về đấy nhé, thánh quân có hỏi thì ta bảo các ngươi tự bỏ về, không liên quan đến ta.

Cao Cảnh vui như mở cờ trong bụng. Bớt đi một đám tranh giành với y, quá tốt còn gì. Lúc này trong phòng vẫn còn ba thanh niên hồ ly, Cao Cảnh hắng giọng, ngẩn cao đầu ra vẻ kiêu ngạo mà nói:

- E hèm, ta khó ưa như vậy đó, các ngươi cũng thấy rồi, đảm bảo sau này khi học tập, ta sẽ bắt nạt các ngươi đến kêu cha gọi mẹ. Đừng nghĩ là đem quà cáp đến hối lộ thì ta sẽ nương tay.

Lại một tràng cười nho nhỏ vang lên, Cao Cảnh phát hiện chính là tên hồ ly có vẻ đáng yêu linh động vừa nãy. Hắn bị phát hiện thì lập tức bưng miệng, song đôi mắt vẫn cong như vần trăng. Y bực mình mà lớn tiếng hỏi:

- Có gì đáng cười chứ?

Tên hồ ly có vẻ sắc sảo liền đứng ra, chắp tay nghiêm túc bảo:

- Dù sao thì chúng ta đã đến đây, sẽ không dễ dàng bỏ về đâu. Bọn chúng bỏ về chính là thiếu hiểu biết và kiên định, đáng đời bọn chúng. Về sau, làm phiền Cao Cảnh huynh đệ chiếu cố cho chúng ta nhiều hơn.

Hai hồ ly tinh còn lại cũng lập tức hùa theo:

- Đúng vậy, đúng vậy, mong Cao Cảnh huynh đệ chiếu cố nhiều hơn.

Cao Cảnh ngạc nhiên mà hỏi lại:

- Ta đã mắng như vậy mà ba người các ngươi vẫn kiên quyết ở lại hay sao? Không sợ ta sẽ đì chết các ngươi à?

Hồ ly hay cười kia liền lên tiếng:

- Cơ hội hiếm có như thế này làm sao chúng ta bỏ qua được, đi về mới là ngốc đó. Là bọn chúng ngốc, Cao Cảnh đang thử lòng bọn ta đúng không?

Cao Cảnh nghe thế thì nở nụ cười gượng gạo. Thực ra y muốn đuổi hết bọn họ đi cho rồi, nhưng người ta đã nói vậy y lại không thể tiếp tục đuổi người nữa. Chỉ là y không biết sắp xếp cho bọn họ như thế nào mới ổn. Hậu viện này có hai phòng ngủ, phòng của Cao Cảnh, phòng của A Hoãn trước kia và một phòng trống làm nhà kho.

Thấy y đã bỏ ý định đuổi người, ba tên hồ ly này cũng không đợi y thu xếp, liền chia nhau ra dọn dẹp. Tên có vẻ sắc sảo kia nhanh chân chọn ở phòng của A Hoãn, hai tên còn lại chỉ có thể cùng nhau ở trong nhà kho.

Buổi trưa Cao Cảnh phải chuẩn bị cơm cho cả ba, trong lòng oán thán không thôi. Như không lại phục vụ thêm mấy yêu tinh đến đây ăn nhờ ở đậu, y mong sao Bạch Hổ thánh quân sớm trở về, đuổi hết tất cả bọn chúng đi cho xong.

Cao Cảnh bận rộn cả ngày, không ai thèm đoái hoài. Buổi tối, y vừa có thời gian rảnh, định ngã lưng thì cả ba mới tìm đến muốn tự giới thiệu đàng hoàng với Cao Cảnh. Y đành mời họ vào phòng ngồi.

Tên hồ ly trông có vẻ sắc sảo tên là Trình Tranh. Dáng người hắn là cao nhất so với hai hồ ly còn lại. Gương mặt thanh tú, mắt phượng đa tình, lại trông rất có học thức. Còn hồ ly trẻ tuổi nhất thì có chiều cao xấp xỉ với Cao Cảnh, tên là Sở Tiêu. Tuy dáng người hơi gầy nhưng khuôn trăng tròn đầy, đuôi mắt cong cong hay cười, trồng rất có phúc khí. Kẻ còn lại thì ít nói nhất. Hắn tên là Lăng Vân. Mặc dù dung mạo của hắn trông khá ổn, nhưng thoạt nhìn qua thì chẳng có gì đặc biệt đáng nhớ. Tên này có vẻ luôn cố gắng hạ thấp sự tồn tại của bản thân, Cao Cảnh cũng không dám xem thường.

Sở Tiêu hồn nhiên hỏi:

- Bình thường Cao Cảnh có sở thích gì không?

Y bĩu môi đáp:

- Ta không có nghĩa vụ phải giải đáp mọi thắc mắc của các ngươi, các ngươi chưa chính thức được nhận đâu.

Sở Tiêu ngượng ngùng gãi đầu. Trình Tranh thấy thế thì cười nói:

- Hình như Cao Cảnh huynh đệ không có thiện cảm mấy với bọn ta. Cũng là lỗi của bọn ta vì thất lễ buổi ban đầu mà nên. Dù gì thì sau này chúng ta cũng phải cùng nhau học tập, hay là chúng ta làm hoà có được không?

Nói rồi hắn thở dài cảm thán:

- Trưởng bối trong nhà đã gửi gắm bọn ta đến đây, nếu bọn ta sống không tốt, họ cũng đau lòng lắm.