Chương 27

Như thường lệ, sau một lúc mơ màng, Cao Cảnh vẫn ngủ gục tại chỗ. Bạch Hổ thánh quân theo thói quen đỡ y nằm xuống định rời đi. Rồi hắn chợt nhận ra đây là chính điện, mà hắn cũng không thể đánh thức y dậy để đuổi người ta đi được.

Chính điện không phải chỗ để nghỉ ngơi. Thần quân không cần ngủ, tất nhiên nơi này không có chăn gối. Hắn sợ y bị trật cổ gáy nên đặt y nằm trên đùi mình rồi tiếp tục đọc sách. Tuy nhiên, lật tới lật lui mà không đọc vào chữ nào, cho nên lại cất sách đi không đọc nữa.

Lúc này Bạch Hổ thánh quân mới để tâm quan sát dung mạo của Cao Cảnh. Mặc dù y đã sống ở Thần miếu mười mấy năm, nhưng đây là lần đầu tiên hắn nhìn y ở khoảng cách gần như thế này. Cao Cảnh ngủ rất ngoan ngoãn, không đá đạp lung tung, cũng không tùy tiện trở mình, vậy mà hắn lại không thể không phân tâm.

Hắn chợt nhớ đến đoạn thời gian mình giả dạng thành con mèo đen, chắc là khoảng cách còn gần hơn bây giờ nhiều. Song, lúc đó hắn chỉ ngủ. Đó là lần đầu tiên hắn ngủ.

Một thần quân thì không cần ngủ mà hắn cũng chưa ngủ bao giờ. Ấy vậy mà khi được Cao Cảnh ôm trong lòng, lắng nghe nhịp thở nhịp nhàng, đều đều của y, ngửi được mùi thơm thảo mộc thoang thoảng trên làn tóc đen huyền của y, tự nhiên tâm bình, lòng an, hắn dần dần chìm vào giấc ngủ.

Lần đó, hắn vì nhiệm vụ mà bị thương không nhẹ. Tuy nhiên hắn hoàn toàn có thể tự chữa lành cho bản thân. Duy chỉ có chất độc của Biên Bác quá lợi hại, khiến cho tâm thần hắn lâm vào mơ hồ, muốn tìm một nơi thanh tĩnh để dưỡng thương, không ngờ lại rơi ngay xuống hậu sơn rồi được Cao Cảnh cứu giúp.

Nghĩ đến đây, Bạch Hổ thánh quân hừ lạnh với vẻ kinh thường. Không có Cao Cảnh thì hắn vẫn dư sức tự chữa lành, lúc đó chỉ là tình cờ mà thôi. Không ngờ động tĩnh mà hắn gây ra hơi lớn, Cao Cảnh thoáng cau mày, có vẻ muốn tỉnh giấc.

Bạch Hổ thánh quân thấy thế thì hốt hoảng, vội vàng nhẹ nhẹ vỗ lưng cho y. May mà Cao Cảnh dần ngủ say, không tỉnh lại bất ngờ. Bất chợt nhận ra hành động của mình quá mất mặt, hắn liền nổi giận, nhưng khi nhìn thấy dáng vẻ đang ngủ say sưa của y thì không giận nổi.

Lửa giận chợt đến chợt đi, nhanh như một cơn gió. Hắn bàng hoàng nhận ra mình đã bị nghiện chăm sóc rồi. Hắn lại muốn phát giận, nhưng lại không giận y được, cuối cùng chỉ có thể giận chính mình.

"Đáng hận, thần cách của ta có vấn đề, cần phải sửa chữa ngay!"

Đang miên man suy nghĩ thì một luồng gió lạnh lùa vào chính điện. Cao Cảnh thấy lạnh, bèn cọ đầu vào đùi hắn. Hắn liền thi pháp đóng cửa sổ lại. Hắn nhớ trong phòng y có chăn. Khi ngủ, người này luôn phải đắp chăn mới ngủ ngon.

Xem kìa, Cao Cảnh bị lạnh đến nỗi hai bờ má của y cũng lạnh, cảm giác trơn mượt, man mát giống như bề mặt của một khối ngọc bích thượng hạng. Bỗng hắn khựng lại, gấp rút thu tay. Bạch Hổ thánh quân bàng hoàng phát hiện, mình vừa lén lút sờ y, trong khi trước đây, hắn rất chán ghét việc tiếp xúc với bất kỳ ai như thế này.

Bàn tay của chiến thần chỉ nên dùng để chém gϊếŧ gian tà, quỷ quái, không phải để vuốt ve, ôm ấp. Cảm giác muốn gần gũi một người đối với hắn thật là lạ lẫm. Từ lúc được sinh ra, hắn đã biết mình chỉ có thể sống vì chúng sinh, giúp cho chúng sinh vượt qua khổ nạn, trừ yêu diệt ma, coi cái ác là kẻ thù. Hắn vốn không mong cầu cái gì cho bản thân, đó là nguồn gốc của duyên và nghiệt. Mà thần, vốn không thể sinh ra duyên hay nghiệt. Thần chỉ có thể gánh vác cái nghiệt của chúng sinh mà thôi.

Bạch Hổ thánh quân nhìn Cao Cảnh mà trầm ngâm. Từ khi sự hiện diện của y ngày càng rõ ràng hơn trong thế giới của hắn, hắn liền có rất nhiều cái “muốn” và “không muốn”.

Hắn muốn y phải trở nên hoàn hảo nhất, tốt đẹp nhất. Hắn yêu cầu ở y rất cao, nhưng lại không muốn y quá mệt. Hắn muốn bảo vệ người này khỏi những cạm bẫy xấu xa đang rình rập bên ngoài. Thậm chí có đôi khi hắn không nhịn được mà mắng y nặng lời, nhưng hắn lại không muốn y vì sợ hãi mà xa cách mình.

Lúc này đây, khi y đang nằm bên cạnh, hắn lại muốn sờ lên mái tóc đen huyền kia, muốn xem nó có phải cũng trơn mượt như loại tơ lụa hiếm có nhất hay không? Trông nó óng ánh thế kia mà.

Trông y cũng không đến nỗi xấu. Thế mà lần đầu tiên hoá hình, y lại hỏi hắn làm thế nào để trông thật đẹp mắt, giống như hắn vậy. Bỗng dưng hắn muốn biết, bản thân mình có dung mạo trông như thế nào, có phải rất anh tuấn hay không? Cho nên y mới dùng đôi mắt to tròn đen láy mà nhìn hắn với dáng vẻ đầy ngưỡng mộ như thế.

Cao Cảnh đột nhiên cựa mình, có vẻ ngủ không được thoải mái cho lắm. Bấy giờ Bạch Hổ thánh quân mới phát hiện ra y phục của y đã bạc màu, sợi vải mòn sờn đến gần như có thể nhìn xuyên thấu, tay áo thì ngắn cũn cỡn như đã mặc chán chê mấy chục năm, lộ cả phần cổ tay thon gầy. Hắn nhìn xuống sàn, thấy đôi giầy đã bị mòn cả đế, trông chẳng còn dùng được mấy hôm.

Đây rõ ràng là y phục trước đây của A Hoãn. Cao Cảnh nói tất cả tài sản của mình đều bị thiêu cháy ở phi thuyền. Cho nên bây giờ đến một bộ y phục vừa người để mặc cũng không còn, y đành phải mượn đồ của một ông già để mặc. Đến đây, Bạch Hổ thánh quân mới hiểu ra vấn đề mà khẽ gật gù.

Thảo nào Cao Cảnh lại dễ dàng bị của cải vật chất làm cho loá mắt. Tất cả đều do lỗi của hắn đã bỏ bê, mặc cho y tự sinh tự diệt. Việc nuôi dưỡng một con yêu còn khó hơn gϊếŧ một ổ quái vật gấp nhiều lần. Cao Cảnh cũng là tín đồ của hắn, hằng ngày đều lo lắng công việc trong ngoài Thần miếu chu toàn, ấy vậy mà ăn không ngon, mặc không đẹp.

Bạch Hổ thánh quân dường như đã quên đi sự tức giận vì bị nghiện chăm sóc. Lần đầu tiên hắn biết đến cái gì gọi là trách nhiệm và quan tâm thực sự. Một gốc cây tươi tốt không thể chỉ lớn lên nhờ nước bọt và những lời hứa suông. Hắn bắt đầu nghĩ đến việc phải cải tạo đời sống thụ yêu này cho thật tốt.