Chương 26

Hồng Diễm cũng không ngần ngại mà nói thẳng:

- Đúng vậy, ta là trưởng lão của hồ tộc, chẳng có chuyện gì có thể che giấu ta được. Thật không ngờ khúc gỗ cháy kia lại là lô đỉnh trời sinh. Đây đúng là một chuyện tốt. Bây giờ thiếu niên anh tài của hồ tộc trùng trùng, lớp lớp. Chi bằng ta chọn cho y một đạo lữ cùng tu luyện, thế là vẹn cả đôi đường. Cao Cảnh có thể tu hành tiến giai mà người kia cũng có thể nhanh chóng đột phá. Hồ tộc đã đến lúc trở mình rồi, sau này cũng không phiền Thánh quân bận tâm vì tộc ta nữa. Chẳng phải trước đây, ngài chê y ngu ngốc hay sao? Đây là ta đang giúp y, giúp cả chúng ta.

Bạch Hổ thánh quân không cho là đúng, liền đập bàn phản bác:

- Hồ đồ, Cao Cảnh vẫn là một đứa trẻ, còn chưa đến lúc bàn chuyện hôn sự. Tâm trí của y đều phải dành cho việc tu hành. Ngươi muốn ép buộc y làm điều không thích, có thấy mình quá đáng hay không? Ngươi đã hỏi qua y hay chưa?

Nội tâm Hồng Diễm mỉa mai. Cao Cảnh làm gì còn nhỏ tuổi đâu? Hơn hai mươi, ở hồ tộc khéo đã có đứa nhỏ. Tuy nhiên ngoài mặt, nàng vẫn nhẹ nhàng thuyết phục:

- Thánh quân, y đã không còn nhỏ. Hơn nữa hôn sự và tu luyện cũng có thể cùng lúc tiến hành, lại còn có thể giúp đỡ y tu luyện tấn giai nhanh chóng, có lợi quá còn gì? Còn nữa...

Nàng ta ngừng một chút để ngẫm nghĩ rồi nói tiếp:

- Ta nghĩ thánh quân đã nghe hồ ly đại phu nói ra sự thật rồi. Chỉ là do trước kia ngài không quan tâm đến Cao Cảnh nên không nhận ra. Nhưng chỉ qua một lần thăm khám kinh mạch kỹ lưỡng, hồ ly đại phu đã phát hiện Cao Cảnh không phải một thụ yêu bình thường, mà là thần mộc. Nhiều năm trước, hữu hộ pháp của Hồ tộc và Hồ đế đã khiến cho thần mộc bị Thiên giới tiêu hủy hoàn toàn. Không ngờ bây giờ còn sót lại một cây, mà y lại có thể hóa hình một cách tự nhiên, không phải dùng bàng môn tả đạo. Nếu để Thiên giới biết được, e là Cao Cảnh không thể sống yên ổn, thậm chí là gặp hoạ sát thân. Để tránh lặp lại tình trạng lúc trước, ta nghĩ nên an bày cho y sớm thì hơn. Thánh quân có nhớ không? Trước kia...

Hồng Diễm nói đến đây thì ngừng, có vẻ không vui. Nhưng rồi nàng lập tức lên tinh thần, ra vẻ hào hứng mà nói:

- Người ta nói nước phù sa không chảy ruộng ngoài. Hồ tộc không thiếu nhân tài. Huống hồ, xem như ta cũng gọi là nhìn Cao Cảnh lớn lên từng ngày, cho nên sẽ không để y chịu thiệt mà lo. Đám trẻ này đều được ta chọn lựa rất kỹ, đảm bảo nhân cách tốt, gia thế cũng tốt. Thánh quân cứ yên tâm. Hồ tộc sẽ xem thần mộc như báu vật, sẽ rất quý trọng khúc gỗ cháy. Ta muốn bọn chúng đến đây làm quen trước, nếu Cao Cảnh không thích thì ta cũng không ép. Ngài thấy như thế nào?

Mặc dù trong thâm tâm, Bạch Hổ thánh quân không đồng tình với ý tưởng này, nhưng Hồng Diễm nói câu nào cũng có lý. Hắn thực sự muốn Cao Cảnh tu luyện tốt hơn. Nếu kẻ kia xem y như bạn đời mà không phải chỉ là một lô đỉnh thì không còn gì tốt bằng. Lý trí hắn cho biết đó là lựa chọn đúng đắn. Song vẫn có một tia mách bảo rằng y không hề muốn và hắn cũng không muốn y rời đi.

Buổi tối, Cao Cảnh đang gặm bánh mật chiên thì cửa phòng bất ngờ bật mở. Bị Bạch Hổ thánh quân phát hiện mình đang ăn vụng, y nuốt vội miếng bánh trong miệng rồi liên tục lắc đầu phân bua:

- Khụ, ta...ta chỉ là ăn một chút. Thứ này không ăn thì sẽ hỏng đấy. Còn quà này ta sẽ trả lại. Thánh quân đừng mắng, ta sẽ trả lại cho bọn họ hết.

Bạch Hổ thánh quân đứng bên ngoài nhìn vào trong phòng, thấy trên mép của y vẫn còn dính chút mật đường chưa kịp chùi. Bất chợt, một suy nghĩ xuất hiện, bánh ngọt này chắc chắn phải rất ngon.

Cao Cảnh bị nhìn chằm chằm thì chột dạ, liền nhấc vạt áo bạc màu của mình lên lau miệng. Hắn thấy thế thì khẽ cau mày, lạnh nhạt bảo:

- Nếu thích thì cứ nhận đi!

Nói rồi Bạch Hổ thánh quân bèn xoay người rời bước, trong lòng trào dâng một cỗ ghen tị không rõ lý do. Hắn tự hỏi, có phải chăng y ở thần miếu thực sự quá thiếu thốn, cho nên mới dễ dàng bị những vật chất tầm thường này mê hoặc?

Cao Cảnh trông theo bóng lưng của Bạch Hổ thánh quân mà lo sợ không thôi. Dù hắn có cho phép y nhận thì y cũng không dám nhận. Lần trước, hắn cũng bảo y nhận nhân sâm của Minh Ngọc, cuối cùng kết quả chẳng mấy tốt đẹp. Mặc dù Cao Cảnh rất thích những thứ này nhưng cũng đành gói tất cả lại, định bụng sáng mai sẽ gửi trả Hồng Diễm.

Bỗng nhiên, Cao Cảnh nhớ ra, tối nay mình vẫn chưa được thần quân độ khí, nhưng hắn đã bỏ đi mất rồi. Nghĩ tới nghĩ lui, cuối cùng Cao Cảnh cho là mình nên tự giác vẫn hơn là làm phiền thần quân đi một vòng lớn đến hậu viện lần nữa.

Đêm nay gió hơi lớn, nhiều ngọn đèn trong miếu bị thổi tắt. Cao Cảnh bèn thắp lại một lượt rồi nhân tiện đi đến phòng của Bạch Hổ thánh quân. Tuy nhiên khi đến trước cửa thì y lại không dám vào, cứ chần chừ, lấp ló ngoài cửa rồi len lén nhìn vào bên trong mãi.

Việc này khiến cho Bạch Hổ thánh quân không thể tiếp tục yên lặng, đành phải thở dài rồi cất tiếng:

- Đã đến thì vào đi, cứ lén lén lút lút làm gì?

Bấy giờ, Cao Cảnh mới yên tâm mà tiến vào trong. Y hành lễ rồi mới ngập ngừng hỏi:

- Thánh quân, đêm nay... có cần độ khí hay không?

Bạch Hổ thánh quân đặt quyển sách đang xem xuống kháng sàn rồi thản nhiên đáp:

- Tất nhiên là cần. Sau này, cứ đúng giờ thì ngươi phải đến đây.

Kháng sàn mà hắn đang ngồi rất lớn song lại khá chóng vánh, không có bàn trà hay ghế đệm gì cả. Hắn dịch người sang một bên. Cao Cảnh hiểu ý, liền nhanh nhảu tiến lên ngồi xếp bằng ngay ngắn để hắn độ khí cho mình. Đang lẩm nhẩm chú ngữ chống buồn ngủ, đột nhiên, y nghe thấy hắn bảo:

- Sau này, ngươi hãy bớt xem thoại bản linh tinh. Ở đây có rất nhiều sách, đa dạng thể loại, đều rất có ích cho việc tu luyện của ngươi. Nếu rãnh rỗi thì hãy đọc chúng.

Y khẽ gật đầu đáp:

- Dạ vâng.

Một lát sau, Cao Cảnh đang thiu thiu muốn ngủ thì lại tiếp tục nghe thấy tiếng nói của hắn vang lên sau lưng:

- Ăn nhiều bánh ngọt dễ bị sâu răng.

Y giật mình, lập tức tỉnh như sáo mà trả lời:

- À, dạ.

Cao Cảnh nghĩ Bạch Hổ thánh quân sợ mình buồn ngủ nên cố gắng bắt chuyện. Nhưng y không hề hay biết, rằng đó là toàn bộ những gì mà hắn rất tâm huyết muốn nói với y và hắn phải suy nghĩ rất lâu mới có thể đưa ra những lời khuyên bổ ích cho việc tu luyện của y như thế này.