Đúng như lời của hồ ly đại phu nói. Hôm sau, Cao Cảnh đã có thể sử dụng linh lực để luyện tập pháp thuật. Nhưng rồi chỉ qua một canh giờ, linh lực của y liền cạn kiệt.
Cao Cảnh đang luyện tập hăng say thì mất hứng. Y tự nhủ, lần sau, mình nhất định phải cố chống đỡ cơn buồn ngủ để được độ khí nhiều hơn. Bạch Hổ thánh quân thấy y có hứng thú học tập trở lại thì khá hài lòng. Hắn cũng không tiếc lời khích lệ:
- Dù năng lực của ngươi bây giờ còn hạn chế, bắt đầu tu luyện có chậm trễ hơn những kẻ khác, nhưng khả năng lĩnh hội của ngươi rất tốt, chỉ cần ngươi cố gắng nhiều hơn thì sớm muộn cũng thành công như bao yêu khác mà thôi.
Đây là lần đầu tiên Cao Cảnh được nghe hắn khen ngợi mình. Trong lòng y liền tràn đầy tự tin. Hôm đó, y còn chăm chỉ ngồi thiền lâu hơn bình thường cả canh giờ. Vì thế, Bạch Hổ thánh quân nghĩ mình đã đi đúng hướng.
Đừng mặc định một ai đó không có thiên phú tu luyện là kẻ bỏ đi. Một khi y có quyết tâm thì chắc chắn sẽ đạt được thành tựu. Yêu tinh mà hắn bỏ ra bao nhiêu tâm huyết để dạy dỗ, nhất định phải giỏi hơn kẻ khác.
Lúc độ khí vào buổi tối, Cao Cảnh lại buồn ngủ. Mặc dù y đã cố gắng trụ lại lâu hơn nhưng vẫn không chống đỡ được mà đổ gục giữa chừng. Sau đó, Cao Cảnh bèn trưng cầu Bạch Hổ thánh quân cách để giải quyết vấn đề này.
Hắn nói Cao Cảnh quá hấp tấp, muốn thành công việc gì cũng cần có quá trình rèn luyện. Y cho là phải, còn tự nhận đó là khuyết điểm của bản thân, là một thói quen xấu cần phải sửa chữa.
Thực ra hắn không nói cho y biết, đó vốn là đặc tính điển hình của lô đỉnh. Nếu có thể, hắn còn muốn giấu giếm y đến mãi về sau. Làm sao một yêu tinh mà thần quân dạy dỗ lại có thể làm lô đỉnh cho người khác được? Hắn không muốn thế mà nhất định phải đào tạo y trở nên tài giỏi hơn hết thảy. Đó là thể diện của một thần quân.
Mấy hôm sau, Hồng Diễm làm nhiệm vụ xong trở về Thiên Dực Sơn. Nàng lập tức đi lên Thần miếu, bộ dáng hớn hở vô cùng khác hẳn với sự mỏi mệt của những lần trước.
Cao Cảnh đang chăm chú đọc sách về trận pháp trong thư phòng. Bất chợt, Hồng Diễm đá cửa xông vào. Nàng ta nhanh tay vứt quyển sách y đang cầm sang một bên rồi nâng y lên mà vừa cười tít mắt vừa xoay y vòng vòng khiến cho đầu óc y quay cuồng một trận.
Đợi nàng đặt mình xuống, Cao Cảnh loạng choạng bám vào bàn rồi thở hổn hển hỏi:
- Có chuyện gì mà Hồng Diễm tỷ vui như vậy?
- Hỷ sự mà, tất nhiên là vui rồi. Dẹp, dẹp đống sách vở này đi, ngươi có muốn xuống thị trấn một chuyến không?
Cao Cảnh ủ rũ đáp:
- Thánh quân bảo ta đọc sách. Bây giờ ta đi chơi không được. Hay là tỷ đợi ta đọc xong đã. Lỡ như Thánh quân có khảo thì ta vẫn trả lời được.
Hồng Diễm đẩy y ngồi xuống rồi bày biện vô số đồ vật mới mẻ lên bàn. Nàng cười mà nói:
- Ngươi bắt đầu bị thánh quân tẩy não rồi đó, đọc sách nhiều không tốt, thực hành mới tốt. Đây đây, xem ta mang gì về cho ngươi. Hôm nay khúc gỗ cháy ngươi có lộc nhé!
Cao Cảnh thấy nào là bánh ngọt, đồ chơi mới lạ, thậm chí có cả y phục mới và vài quyển thoại bản. Đây đều là những thứ mà y yêu thích. Cao Cảnh ngạc nhiên hỏi lại:
- Tỷ cho ta tất cả chỗ này à? Sao hôm nay tỷ rộng lượng vậy? Phát tài rồi hả?
Hồng Diễm cười hì hì, vỗ vai Cao Cảnh nói:
- Tỷ đây vốn tốt bụng, ngươi không rõ hay sao? Ấy, nhưng mà những thứ này không phải của một mình ta tặng đến đâu nhé!
Nói rồi nàng ta chỉ vào bộ y phục bạc màu trên người của y mà nhăn mặt bảo:
- Ngươi xem y phục của ngươi cũ kỹ xấu xí như vậy cũng nên đổi rồi.
Hồng Diễm giơ lên một bộ y phục lụa màu xanh lam trông khá đẹp mắt rồi nàng nở nụ cười như gian thương mà dụ dỗ:
- Đây là quà của cháu chắt chít của ta, hắn cùng trang lứa với ngươi, đã tu luyện đến kết đan, chính là cực phẩm hồ ly nha. Hồ tộc rất xem trọng hắn đó. Còn nữa, đây là quà của...
Lần lượt từng món quà đều được mang ra giới thiệu một lần, cũng là một lần nàng ta thao thao bất tuyệt với y nào là hồ ly tuấn tú, hồ ly giàu có, hồ ly tài năng. Cuối cùng Cao Cảnh vẫn không hiểu ý đồ của Hồng Diễm là gì.
Trải qua sự việc lần trước của Minh Ngọc, y đã hiểu rõ, không thể nào đột nhiên có đồ tốt từ trên trời rơi xuống cho mình. Người khác tốt với y đột xuất, chắc chắn là có vấn đề. Y đợi Hồng Diễm nói xong thì mới từ chối:
- Ta vốn không quen biết bọn họ cho nên không thể nhận những món quà này được. Hồng Diễm tỷ hãy mang trả lại cho bọn họ đi!
Hồng Diễm vẫn cười xởi lởi mà rằng:
- Bọn chúng đều là con cháu của ta. Cả hồ tộc đều do ta quản lý thì ngươi còn e ngại gì mà không nhận? Hơn nữa bọn chúng đều có nhân cách rất tốt, ta vất vả lắm mới tuyển chọn được. Mục đích cuối cùng chính là để đến làm bằng hữu với ngươi thôi đấy!
Vừa lúc Bạch Hổ thánh quân đi vào kiểm tra việc học của Cao Cảnh. Hắn nghe được lời này của Hồng Diễm thì lập tức lớn tiếng hỏi:
- Hồng Diễm, bổn thánh quân bảo ngươi đi bắt giao nhân ở Tây Hải, ngươi mất hút cả tháng trời mới trở về. Vậy mà không đến báo cáo ngay, còn ở đây bày trò gì vậy?
Hồng Diễm bị làm cho giật mình. Có tịch thì rục rịch, nàng vội vàng thanh minh:
- Mất... mất hút ở đâu chứ? Số lượng giao nhân nhiều vô số. Bọn chúng lại gian xảo, ta phải cực khổ chiêu mộ thêm thuộc hạ mới xử lý hết được. Chỉ là nhớ đứa nhỏ này nên đến thăm trước, Thánh quân không nghĩ cho ta đã khổ cực vì ngài mà chỉ biết trách móc là sao?
Bạch Hổ thánh quân không nói thêm, chỉ lạnh lùng bước về phía chính điện, Hồng Diễm lập tức bám theo. Trước khi đi, nàng ta còn nhắc Cao Cảnh thích món nào thì cứ lấy, lấy hết cũng được.
Nhưng làm sao Cao Cảnh dám lấy đây. Mặc dù đồ tốt ai cũng thích, nhưng y còn yêu quý cái mạng của mình lắm. Thái độ của Thánh quân như thế, rõ là không thích y nhận quà của người lạ.
Sau khi yên vị trên chính điện, Bạch Hổ thánh quân liền chất vấn Hồng Diễm:
- Có phải đại phu của hồ tộc đã nói gì với ngươi hay không?