Chương 24

Trên đường trở về thần miếu, Cao Cảnh vừa đi vừa len lén quan sát thái độ của Bạch Hổ thánh quân, trong lòng tràn ngập nghi vấn. Y không biết hắn đã nhận ra ý định xấu xa của Minh Ngọc từ lúc nào và đã giả dạng con mèo Tiểu Bạch từ bao giờ nữa.

Mặc dù nhờ có thế mà Cao Cảnh mới được ứng cứu kịp thời, nhưng chỉ cần nhớ lại những chuyện mà mình đã làm với con mèo Tiểu Bạch mấy hôm nay, y liền cảm thấy ngượng ngùng. Thậm chí cảm giác khi nhìn hắn bây giờ cũng không bình thường như trước được nữa.

Không nhịn được tò mò, Cao Cảnh ngập ngừng hỏi:

- Tại sao Thánh quân lại giả dạng Tiểu Bạch vậy?

Y nghĩ hắn có thể trực tiếp đến nói với mình cũng được, hoặc là xuất hiện ngay từ đầu rồi vạch trần Minh Ngọc luôn. Chẳng phải như thế sẽ hơn là phải nhọc công hắn bị y hành hạ trong bộ dạng con mèo hay sao?

Bạch Hổ thánh quân thoáng khựng lại, nhưng rồi bình tĩnh mà bước tiếp. Hắn ung dung đáp:

- Nếu không để ngươi tận mắt chứng kiến hậu quả khi dễ dàng nhẹ dạ cả tin, thì sau này ngươi còn phải phiền ta giải quyết rắc rối cho ngươi mãi sao?

Cao Cảnh nghe thế thì bừng tỉnh, liền lễ phép nói:

- Thì ra là vậy. Thánh quân dạy dỗ chí phải, là do ta quá tin người, dại dột đến mức ngu xuẩn. Trước đây ta không hiểu được tấm lòng của ngài, đã nhiều lần vô lễ, mạo phạm uy nghi của ngài. Xin Thánh quân yên tâm, Cao Cảnh đảm bảo sau này sẽ luôn nghe lời Thánh quân chỉ dạy.

Đột nhiên Cao Cảnh hiểu chuyện như thế làm cho Bạch Hổ thánh quân còn có chút không quen. Hắn đứng lại, xoay người nhìn xuống thiếu niên nhỏ nhắn đang nhanh nhẹn bám theo mình. Cao Cảnh bị bất ngờ, không kịp ngừng bước liền đâm sầm vào ngực hắn. Sống mũi y vị va đập, đến mức đỏ cả lên. Song Cao Cảnh lập tức sửa lại tư thế, mỉm cười nhìn hắn. Ánh mắt tràn ngập sự ngưỡng mộ và lấy lòng. Dáng vẻ ngây thơ đó làm cho trái tim của hắn hẫn đi một nhịp.

Không hiểu sao, hắn lại buộc miệng mà hỏi một câu:

- Ngươi thiếu thốn lắm sao?

Ý cười trong mắt Cao Cảnh vụt tắt, nụ cười cũng trở nên gượng gạo, bối rối. Bạch Hổ thánh quân nhận ra mình đã nói điều không nên liền trở giọng nghiêm khắc mà quát:

- Hắn chỉ tặng cho ngươi chút quà mọn, ngươi liền cho hắn là người tốt. Ngươi cảm thấy thiếu thốn lắm sao? Thần miếu nuôi ngươi không nổi à?

Cao Cảnh mở to mắt kinh ngạc rồi như nhận ra mình đã hiểu lầm, bèn gãi đầu tỏ ra hối lỗi. Lễ vật và tài bảo của Thần miếu cũng đâu phải để y tự do tiêu xài. Y mà lén phén, Bạch Hổ thánh quân không mắng mới lạ.

Đột nhiên Cao Cảnh vỗ trán, ai oán kêu lên:

- A! Không xong rồi! Tay nải của ta còn ở trên phi thuyền. Nhưng mà phi thuyền nổ hết rồi, cháy hết rồi! Toàn bộ tài sản của ta cũng đi tong rồi!

Bạch Hổ thánh quân chau mày nhìn y với vẻ không vui rồi lại tiếp tục bước tiếp trên con đường đầy đá sỏi dẫn lên Thần miếu. Những món linh tinh và y phục cũ mèm đó mà Cao Cảnh cũng coi là cả gia tài, đúng là hắn đã quá hẹp hòi với đứa nhỏ này rồi.

Trông thấy dáng vẻ không quan tâm của Bạch Hổ thánh quân, Cao Cảnh cũng không dám than thở nữa mà lập tức lẽo đẽo theo sau hắn trở về.

Kết thúc một chuyến đi không may mắn. Khi đi thì khăn gói hoan hỉ, lúc về chỉ còn một thân trơ trọi, Cao Cảnh thở dài mà nhìn lên trời cảm thán:

- Cuối cùng, tay trắng vẫn hoàn trắng tay. Tương lai mơ hồ như sương khói.

Cao Cảnh nhớ đến lúc Bạch Hổ thánh quân còn trong hình hài của Tiểu Bạch, hắn lạnh lùng nhìn y ngồi viết từng câu từng chữ trong bức thư từ biệt. Cao Cảnh đoán chắc lúc đó hắn đã phải kiềm nén dữ lắm mới không cất tiếng cười nhạo sự ấu trĩ của y.

Đêm đó, mãi mà không ngủ được, y nằm lăn lộn trên giường, vò đầu bứt tóc tự trách:

- Sau này làm sao ta có thể ngẩn mặt đây? Thật là xấu hổ chết mất thôi.

Một tiếng gõ cửa bất chợt vang lên, cắt ngang hành động vô tri của Cao Cảnh. Y vội vàng ra mở cửa, cảm giác cái mặt mình nặng như đeo chì. Y nở nụ cười gượng, hỏi:

- Đã muộn như thế này, Thánh quân còn có chuyện gì cần sai bảo ta sao?

Hắn không chú ý đến dáng vẻ ngại ngùng của y mà chỉ lạnh nhạt đáp:

- Ta đến độ khí cho ngươi. Ngày mai, chúng ta bắt đầu tu luyện pháp thuật.

Quả nhiên, người này mà đến tìm thì mục đích đều xoay quanh chuyện tu luyện mà thôi. Nghĩ đoạn, y đon đả mời hắn vào trong rồi nhanh chóng rót nước mời. Bạch Hổ thánh quân quen lối, liền đi đến ngồi lên giường, không thèm nhìn đến cốc nước lạnh lẽo trên bàn.

Cao Cảnh nhìn hắn với vẻ khó hiểu. Lúc này, Bạch Hổ thánh quân nhận ra mình đã không còn là con mèo Tiểu Bạch nữa. Thói quen đúng là biết hại người. Ai bảo Cao Cảnh cứ thích ôm mèo đi ngủ làm chi. Để giảm bớt ngượng ngùng, hắn giả vờ ho khan một tiếng rồi lập tức bật dậy tiến đến ghế ngồi.

Cao Cảnh hỏi:

- Thánh quân độ khí cho ta giống với lúc chiều tại nhà lão đại phu phải không?

Bạch Hổ thánh quân gật đầu rồi ôn tồn giải thích:

- Đại phu của hồ tộc có nói rằng đan điền của ngươi giống như một cái hố không đáy, nhưng sự thực lại không phải như thế. Khi ta dẫn khí cho ngươi, hồ ly mới biết đan điền của ngươi chỉ là lớn hơn bình thường một chút, lại không giữ được linh khí, không thể nào luyện nó thành linh lực cho ngươi sử dụng. Nhưng nếu đó là linh lực của người khác truyền vào thì nó liền hấp thu cho bằng hết, đến khi đầy ắp thì bắt đầu chuyển hoá chúng thành linh lực của ngươi. Vì thế, đó cũng là cách để ngươi có thể tu luyện được. Cho nên, hôm ngươi ăn củ nhân sâm, sau khi ta độ khí cho ngươi thì hôm sau ngươi liền có thể thi triển thuật pháp. Tương truyền, thể chất này gọi là lô đỉnh, không thể tự mình tu luyện mà cần có kẻ khác hỗ trợ. Cho nên ta mới đến đây hỗ trợ cho ngươi.

Cao Cảnh nghe hắn nói mà cái hiểu cái không. Bởi vì có một vài thuật ngữ mà y chưa từng được hồ ly lão sư dạy cho. Nhưng nếu Bạch Hổ thánh quân đã chỉ ra một phương pháp tu hành đúng đắn thì y cũng không ngại thử áp dụng xem có hiệu quả hay không. Nếu thành công, y có thể được học y thuật sớm hơn không chừng.

Đang suy nghĩ mông lung thì Cao Cảnh nghe hắn nói tiếp:

- Lúc trước ta đã dạy dỗ sai cách khiến ngươi không đạt được kết quả. Bây giờ ta đã biết phương pháp nào phù hợp, nên sẽ không mắng oan cho ngươi nữa.

Cao Cảnh đoán là hắn đang lo lắng rằng mình đã từng chửi mắng y quá nhìu khiến cho y chán ghét việc học pháp thuật, trong lòng có bất mãn với hắn cho nên mới hứa hẹn sẽ không mắng y nặng lời nữa. Nhưng nếu hắn giúp y tu luyện được pháp thuật thì y mừng còn không kịp chứ nói gì đến oán trách. Nghĩ rồi, y vội vàng quỳ xuống mà bái lạy để tỏ lòng biết ơn của mình:

- Cao Cảnh đa tạ Thánh quân lưu tâm dạy dỗ cho ta. Sau này ta sẽ luôn nghe lời chỉ dạy của ngài, không ương bướng như ngày trước nữa.

Bạch Hổ thánh quân thấy y cúi rạp người trước mình, trong lòng có chút không thoải mái. Dù sao thì hắn đã quen nhận bái lạy của tín đồ, nên việc hắn không thoải mái trước một hành vi thường thấy đúng là điều khó hiểu.

Tuy nhiên, hắn không suy nghĩ sâu thêm mà bảo Cao Cảnh lên giường xếp bằng, còn mình thì ngồi tĩnh toạ sau lưng y, một tay đặt lên đùi mình, một tay ấn sau gáy Cao Cảnh vừa độ khí vừa nhắm mắt dưỡng thần.

Cũng như ban chiều, vừa độ khí được một lúc, Cao Cảnh liền không cưỡng lại được cơn buồn ngủ. Cho nên y đành phải nói chuyện để làm cho bản thân tỉnh táo hơn.

- Thánh quân, khi nào thì xong vậy?

Hắn nhàn nhạt hỏi:

- Vừa mới đây mà đã muốn lười biếng rồi sao?

Y cố chống đỡ hai mí mắt nặng ngàn cân của mình mà lí nhí nói:

- Nhưng ta buồn ngủ quá.

Hắn hơi nhíu mày rồi bảo:

- Vậy thì ôn lại một lượt tám mươi mốt pháp chú ngữ. Ngày mai bắt đầu luyện tập.

Cao Cảnh nghe lời, liền lẩm nhẩm chú ngữ trong đầu cho đến khi đã thuộc làu làu. Đến lượt thứ một trăm, rốt cuộc y cũng không chịu nổi mà gục đầu thở khì khì. Bạch Hổ thánh quân bị gián đoạn việc độ khí cũng không cảm thấy bực mà chỉ đỡ y nằm xuống rồi lặng lẽ trở về chính điện.