Nghe hắn nói, Cao Cảnh bất ngờ đến há hốc miệng. Thần quân thật biết chơi chữ. Thì ra hắn đã không muốn tha cho những tên buôn yêu thú này từ đầu, hỏi qua ý Cao Cảnh là muốn thử lòng gan dạ của y mà thôi. Không ngờ y lại quá mềm yếu, khiến cho hắn không vui.
Minh Ngọc sợ hãi đến run cầm cập, hắn liên tục dập đầu, van lơn:
- Xin thánh quân tha mạng! Từ độ cao này nhảy xuống, không mất mạng thì cũng tàn phế. Xin thánh quân tha cho chúng tôi một mạng!
Bạch Hổ thánh quân bắt đầu thấy thố yêu này phiền phức, không còn kiên nhẫn ở đây dây dưa nữa. Hắn hung hăng quát:
- Các ngươi không nhảy thì phải bỏ mạng ngay tại đây. Bổn thánh quân không nói hai lời, chọn cái nào thì tùy các ngươi.
Nói xong, Bạch Hổ thánh quân liền triệu hồi Thánh biên tử, pháp khí tùy thân. Kim quang chói chang cả một vùng. Cuối cùng thố yêu và đồng bọn chọn nhảy phi thuyền. Trước khi nhảy, Minh Ngọc còn dùng ánh mắt oán hận mà trừng Cao Cảnh rồi mới buông mình xuống khoảng không bên dưới. Cao Cảnh bị người ta trừng thì ngạc nhiên, thầm nghĩ mình còn mới xin tha cho bọn họ cơ đấy, đúng là lũ vô ơn.
Thái độ kỳ lạ của thố yêu làm cho Bạch Hổ thánh quân có dự cảm không lành. Đột nhiên nhận ra một mùi cháy khét thoang thoảng trong không khí, hắn liền mắng một câu "gian xảo" rồi nhanh như cắt ôm lấy Cao Cảnh bay vυ"t lên cao.
Phi thuyền đang bay giữa trời thì bỗng dưng phát nổ. Dư chấn làm cho đầu óc của Cao Cảnh ong ong, hai lỗ tai y ù cả lên. Phải một lúc sau y mới lấy lại bình tĩnh mà mắng:
- Đúng là không biết hối cãi. Uổng công ta đã xin Thánh quân tha mạng cho các ngươi.
Bạch Hổ thánh quân cắp y ngang hông, giống như đang xách một bó rơm, cũng không để y tiếp tục nhiều lời, liền bay vèo trở về Thiên Dực Sơn. Cao Cảnh sợ hãi mà bấu lấy vạt áo của hắn, kêu la thất thanh như lợn thiến.
Đại phu của hồ tộc đang nằm phơi bụng ở trong sân nhà thì nghe “ầm” một tiếng trước cửa. Ông ta hốt hoảng bật dậy, tưởng sắp có án mạng tới nơi. Thì ra là Bạch Hổ thánh quân. Hắn đang xách bên hông một người, gấp gáp đi vào trong nhà rồi thả xuống giường.
Cao Cảnh bị say tốc độ, suýt thì nôn ra mật. Bạch Hổ thánh quân bảo lão hồ ly xem mạch cho y. Ông ta trông thấy tình trạng của Cao Cảnh, cho là vấn đề rất nghiêm trọng. Không ngờ bắt mạch hồi lâu mà ông ta vẫn không thấy y có vấn đề gì. Rồi ông ta hỏi Cao Cảnh:
- Ngươi cảm thấy có chỗ nào không khoẻ?
Cao Cảnh cũng chẳng biết mình có chỗ nào không khỏe mà Bạch Hổ thánh quân lại gấp gáp bay tới chỗ này. Nếu xét kỹ thì chỉ là vừa rồi hắn bay quá nhanh, làm cho y chóng mặt, vẫn chưa kịp hồi thần mà thôi.
Bạch Hổ thánh quân thay y nói:
- Đại phu xem có phải Cao Cảnh đã trúng độc nhuyễn cốt tán hay không? Cơ thể y vốn hư nhược, không thể chậm trễ việc giải độc nữa.
Đại phu bèn bảo Cao Cảnh há mồm cho mình xem, xong rồi còn vạch mí mắt y ra, song cũng không phát hiện có dấu hiệu của trúng độc. Ông ta nói:
- Thánh quân có hiểu lầm chăng? Lão phu chỉ thấy y giống như bị say sóng, không phải bị trúng độc gì cả.
Hắn bèn nói rõ hơn:
- Vừa nãy ta đã nghe được rõ ràng. Thỏ yêu đã cho Cao Cảnh uống nhuyễn cốt tán, có lẽ độc này quá ít, chưa đến lúc phát tác. Vì vậy chúng ta nên giải độc sớm, tránh ảnh hưởng đến sức khoẻ sau này.
Bạch Hổ thánh quân đã quả quyết như thế, lão hồ ly đành lấy giải dược ra cho Cao Cảnh uống trước. Không ngờ trong thuốc này lại có nhân sâm. Vừa uống xong không bao lâu thì Cao Cảnh liền cảm thấy tay chân bủn rủn, cảm nhận còn tệ hơn vừa rồi.
Đại phu cảm thấy tình trạng của y không đơn giản bèn đề nghị thăm khám toàn bộ kinh mạch cho y, từ đó mới tìm ra gốc rễ của bệnh. Ông ta nói:
- Năng lực của lão phu có hạn, bao nhiêu linh lực đưa vào đều bị đan điền của tên nhóc này hút sạch, chả tìm ra nguyên nhân gì cả. Hay là nhờ thánh quân phụ giúp một tay.
Bạch Hổ thánh quân có chút khó hiểu nhưng vẫn làm theo chỉ dẫn của đại phu. Cao Cảnh nằm trên giường, một tay giơ ra cho đại phu bắt mạch, còn tay kia thì được Bạch Hổ thánh quân truyền linh lực đi một vòng khắp cơ thể.
Lúc này, y cảm thấy có một dòng nước mát từ ngón tay hắn tràn vào cơ thể mình, lấp đầy lục phủ ngũ tạng, cả người lâng lâng khó tả. Trong thoáng chốc, y cảm thấy buồn ngủ khủng khϊếp rồi thϊếp đi lúc nào không hay.
Khi Cao Cảnh tỉnh lại thì mặt trời đã sắp xuống núi. Y nghe thấy loáng thoáng tiếng đại phu của hồ tộc đang nói chuyện ngoài sân bèn dỏng tai lên nghe ngóng.
- Thể chất của Cao Cảnh vô cùng đặc biệt, nếu tu luyện đúng cách thì sẽ sớm đạt thành tựu mà thôi. Chỉ là cách tu luyện này có hơi đặc biệt hơn người khác. Thiết nghĩ Thánh quân nên tìm một yêu có đủ năng lực để cùng y tu luyện, hơn là phí sức dạy y theo cách thông thường.
Chỉ nghe được đến đây thì việc nghe lén của Cao Cảnh bị Bạch Hổ thánh quân phát hiện. Y liền tỏ ra vô tội mà cười hì hì. Hồ ly đại phu ngoắc tay bảo y đi ra. Cao Cảnh mỉm cười, ngoan ngoãn chạy đến đứng chắp tay, lễ phép nói:
- Thưa thánh quân, Cao Cảnh đã biết mình không có thiên phú tu luyện pháp thuật. Ta có nguyện vọng được học y thuật, không biết ngài có thể nhờ vả hồ ly đại phu thu nhận ta làm đồ đệ hay không?
Lão hồ ly nghe thế thì mừng rỡ vô cùng. Tuy nhiên, Bạch Hổ thánh quân có vẻ không vui, hắn nói:
- Ngươi có thể học y thuật nhưng trước hết phải tu luyện cho thật tốt đã. Đến bản thân mình mà ngươi còn không tự bảo vệ được thì làm sao có thể cứu giúp người khác?
Lão hồ ly thôi cười, dù sao Cao Cảnh cũng là người của Thần miếu, muốn lấy người đi, đâu có dễ. Rồi ông ta tỏ ra tán đồng với Bạch Hổ thánh quân mà mở lời khuyên nhủ Cao Cảnh:
- Đúng đúng, lời thánh quân dạy không sai. Trước hết, ngươi cần tu luyện pháp lực. Sau đó hãy đến đây, lão phu dạy ngươi y thuật cũng không muộn.
Cao Cảnh nghĩ điều kiện này khắc khe quá. y vốn không thể tu luyện, vậy thì cũng không còn cơ hội được học y thuật nữa rồi.