Chương 22

Tiểu Bạch lặng lẽ đứng trong góc mà quan sát. Tuy Minh Ngọc có vẻ như đang thản nhiên trò chuyện với Cao Cảnh nhưng mọi hành động và cử chỉ của hắn đều có phần gượng gạo, tâm thần bồn chồn. Hắn ngồi một chút rồi rời đi ngay. Tiểu Bạch liền len lén đi theo sau.

Thỏ yêu đi đến một gian phòng khác trong du thuyền rồi đóng kín cửa lại. Con mèo bèn áp tai sát vách mà nghe ngóng.

- Cái đồ ăn hại này, ngươi cho dược gì đây? Tại sao y không hề hấn gì cả?

- Ông chủ, cũng như mọi lần thôi, đây là nhuyễn cốt tán. Hay là do võ công của y quá cao cường, linh lực cường đại, nên không có tác dụng?

Lời vừa dứt liền nghe hắn mắng gia nô:

- Có cái rắm mà linh lực cường đại, đến cả luyện khí y còn không làm được, kiếm pháp cũng giống như võ mèo thôi. Ta đang nghi ngờ Bạch Hổ thánh quân đã nuôi y bằng linh đan diệu dược gì đó khiến cho cơ thể y được bách độc bất xâm. Chậc chậc, thật là đau đầu. Nếu để y phát hiện chúng ta đang đi Vãn Ngâm Hồ chứ không phải Lãnh Yên Cốc thì lại thêm rắc rối. Khách hàng đã dặn dò phải mang y đến nguyên vẹn.

Tiểu Bạch không nghe thêm lời nào nữa, nó chạy như bay về phòng rồi nhào vào lòng y kêu gào để cảnh báo.

"Meo, meo, meo."

Cao Cảnh lo lắng ôm nó vào lòng dỗ dành:

- Có chuyện gì vậy? Ngươi bị say sóng à?

Tiểu Bạch cứ kêu “meo meo” liên hồi. Hành vi đó càng khiến Cao Cảnh cho rằng nó đang sợ hãi khi bay trên phi thuyền. Y bèn ôm Tiểu Bạch vào lòng rồi cố vỗ về, trấn an:

- Tiểu Bạch đừng sợ, ta mang ngươi lên trên hóng gió, sẽ không khó chịu nữa đâu.

Tuy nhiên, Cao Cảnh chưa kịp rời đi thì Minh Ngọc và hai gia nô đã xông vào phòng. Y vẫn chưa biết mình đã rơi vào tay kẻ buôn yêu thú, còn hồn nhiên hỏi:

- Sao Minh Ngọc vừa đi đã trở lại rồi? Ta định lên trên hóng gió cho thoải mái một chút, hay là chúng ta đi chung được không?

Minh Ngọc cười gian xảo.

- Ha, bên trên không thú vị, hay là chúng ta ở dưới này vẫn hơn.

Thái độ của hắn đã thay đổi, ngữ điệu còn mang tính uy hϊếp. Cao Cảnh linh cảm có điều bất thường, liền quả quyết nói:

- Không, ta muốn lên trên, mèo của ta không khỏe.

Minh Ngọc giận dữ quát:

- Giờ này vẫn còn quan tâm con mèo rách đó sao? Tụi bây, nhanh trói lại!

Hai gia nô cầm dây thừng, hùng hổ xông tới, ý đồ khống chế con mồi. Lúc này Tiểu Bạch đột nhiên nhảy khỏi vòng tay của Cao Cảnh. Nhanh như chớp, một vóc dáng to lớn đột ngột xuất hiện rồi đá bay hai tên gia nô vào mạn thuyền, khiến chúng bất tỉnh tại chỗ. Minh Ngọc chưa kịp chạy trốn thì đã bị Bạch Hổ thánh quân bóp cổ. Hắn gằn giọng, quát:

- Nói, ai chỉ đạo các ngươi đến cướp người của Thiên Dực Sơn.

Tất cả đều xảy ra trong tích tắc, Cao Cảnh chỉ kịp nghe “rầm, rầm” hai tiếng, lúc y hoàn hồn thì trông thấy hai tên gia nô đã bất tỉnh trên sàn nhà. Còn Minh Ngọc bị bóp cổ đến trợn trắng mắt, liên tục giãy giụa như sắp lìa đời tới nơi.

- Khụ... Xin thánh quân tha mạng!

Thố yêu cố gắng hít lấy chút không khí, trong miệng phun ra một hơi thở hôi thối. Sắc mặt của Bạch Hổ thánh quân lập tức tối sầm, liền vứt Minh Ngọc xuống, làm sàn nhà bị nứt một mảng lớn. Thố yêu ôm ngực, lồm cồm bò dậy trong đau đớn, cuối cùng không nén được, thổ huyết tại chỗ. Hắn cố gắng dập đầu van xin:

- Xin thánh quân tha mạng! Ngài hiểu lầm ta rồi, là Cao Cảnh nhờ vả ta mang y rời đi, ta không hề có ý gây xung đột với Thiên Dực Sơn. Xin thánh quân tha mạng!

Nhưng Minh Ngọc còn chưa kịp ngụy biện thêm thì đã lãnh trọn một cú đá nữa của Bạch Hổ thánh quân. Thố yêu lăn lộn mấy vòng, va vào mạn thuyền gây nên chấn động không nhỏ. Cao Cảnh thấy thế thì kinh hãi vô cùng. Y bèn trốn vào góc phòng, thu mình lén lút quan sát, không biết khi nào thì tới lượt mình bị đánh.

Bạch Hổ thánh quân bắt đầu mất kiên nhẫn với thố yêu, hắn quát:

- Kẻ đứng sau ngươi là ai?

Bạch Hổ thánh quân ra tay dứt khoát, tàn nhẫn vô cùng. Từ trước đến nay hắn luôn không khoang nhượng với cái ác. Minh Ngọc biết mình không thể tiếp tục giấu giếm, đành phải yếu ớt mà khai ra sự thật:

- Xin thánh quân tha mạng! Ta nói, ta nói... Mỗi lần kẻ đó đến đều che mặt nên ta không biết hắn là ai. Hắn nhờ ta tìm cho hắn một thụ yêu đã hoá hình. Ta đã nhận linh thạch nên phải làm việc. Thời gian trước, có một con yêu từ Thiên Dực Sơn đi ra rồi đến làm việc cho ta. Con yêu đó nói rằng, ở Thần miếu có một thụ yêu như vậy. Cho nên ta mới trà trộn vào Thiên Dực Sơn, tiếp cận Cao Cảnh, dụ dỗ y rời đi. Ta đã biết lỗi rồi, ta không nên động vào người của Thiên Dực Sơn, không nên tiếp cận, dụ dỗ người của Thần miếu. Xin, xin thánh quân tha cho ta một mạng!

Hai tên gia nô bắt đầu tỉnh lại, bọn chúng cũng dập đầu van xin với chủ tử của mình. Bạch Hổ thánh quân liếc nhìn Cao Cảnh, lạnh lùng hỏi:

- Ngươi biết mình sai ở đâu chưa?

Cao Cảnh rụt cổ. Y nhớ Hồng Diễm đã từng nói rằng y chưa thấy được dáng vẻ tức giận của Bạch Hổ thánh quân thực sự là như thế nào. Bây giờ thì y đã biết rồi. So với hoàn cảnh hiện tại, xem ra những lời khiển trách nặng nề của hắn trước kia cũng tầm thường thôi.

- Sao? Sợ đến mức không nói được à?

Cao Cảnh ngẩn mặt lên nhìn hắn. Đột nhiên y không còn thấy sợ hãi Bạch Hổ thánh quân nữa. Mặc dù lời nói của hắn có khó nghe thế nào, cũng là muốn tốt cho y. Hắn luôn tức giận với y nhưng chưa bao giờ có ý ghét bỏ thực sự. Cũng chỉ do Cao Cảnh ít tiếp xúc, không hiểu lòng người nên cho rằng những lời trách móc chính là chán ghét.

Dù cho Bạch Hổ thánh quân có bị Cao Cảnh làm cho tức giận, hắn cũng không làm tổn thương y dù chỉ một chút. Điều đó chứng tỏ hắn đã xem y như người thân, chỉ muốn dạy dỗ y nên người mà thôi. Vậy thì y còn đòi hỏi hắn thừa nhận gì nữa? Huống hồ thần quân không thể nói lời tùy tiện, y đòi hỏi vô lý khác nào làm khó thần quân. Bây giờ trong mắt Cao Cảnh, Bạch Hổ thánh quân không khác gì một vầng dương sáng rực, khiến cho y loá cả mắt. Y mím môi đáp:

- Thánh quân, ta biết lỗi rồi.

Bạch Hổ thánh quân trông thấy dáng vẻ đáng thương của y thì lập tức dịu giọng, bảo:

- Có gϊếŧ những con thố yêu này hay không là tùy ý ngươi quyết định.

Minh Ngọc và hai gia nô nghe vậy thì liền hướng về phía Cao Cảnh mà lạy, chỉ mong y tha mạng cho mình. Cao Cảnh nghĩ bọn chúng đã biết lỗi cho nên rụt rè nói với Bạch Hổ thánh quân:

- Hay là chúng ta thả bọn họ đi được không?

Bạch Hổ thánh quân thoáng cau mày, có vẻ không hài lòng nhưng hắn không phản bác mà chỉ gật đầu rồi lạnh lùng nói:

- Được, vậy thì ba con thố yêu này phải nhảy xuống phi thuyền, ta sẽ thả chúng từ trên trời.