Chương 21

Dần dà Cao Cảnh đã quen với việc nói chuyện cùng một con mèo, kể cả khi không được hồi đáp gì cả. Nhưng khi có ai đó chịu nghe mình nói chuyện, y cảm thấy lòng mình cũng nhẹ nhõm đi nhiều.

Con mèo ngoan ngoãn ăn hết thức ăn trong đĩa rồi nằm trên giường chờ đợi. Cao Cảnh tắm rửa xong trở ra, chuẩn bị ôm nó đi ngủ thì bất chợt xuất hiện một con mèo đen giống hệt Tiểu Bạch ở ngoài cửa sổ. Nó kêu “gừ gừ” có vẻ rất hung dữ rồi chạy đến cạy cửa tủ. Cao Cảnh ngạc nhiên nhìn hai con mèo, không biết đâu là Tiểu Bạch.

Chỉ một chốc, con mèo kia đã cạy cửa tủ thành công, nó lôi ra một bao giấy nhỏ. Cao Cảnh đoán được ngay ý định của nó. Y lập tức nhào đến chỗ con mèo, giật lấy túi bánh rồi quát:

- Mèo hư! Không được trộm bánh ngọt của ta.

Không ngờ con mèo kia lại gầm gừ hung hăng rồi phóng lên, cào trúng mu bàn tay y một cái đau điếng. Tiểu Bạch đang nằm trên giường, nó lập tức phóng qua như tia chớp rồi xông vào đánh nhau với con mèo dữ. Hai con thú vật lộn trong phòng Cao Cảnh, gây ra tiếng động không nhỏ. Y sợ kinh động đến người kia, bèn cuống quýt can ngăn:

- Đừng đánh, đừng đánh. Thánh quân sẽ phát hiện mất.

Rất nhanh chóng Tiểu Bạch đã đánh bại con mèo dữ rồi đuổi nó đi. Cao Cảnh thấp thỏm nấp sau cánh cửa trông ra sân. Cho đến khi xác định không có ai đến, y mới thở phào một hơi.

Lúc này, Tiểu Bạch đã trở về giường nằm, nó liếʍ láp bộ lông của mình với vẻ bình thản. Cao Cảnh cảm thấy lạ vì ngoại hình của nó không khác gì con mèo vừa rồi, nói đúng hơn là hai con mèo giống nhau như hai giọt nước. Được cái là nó ngoan ngoãn hơn con kia. Y xoa xoa cằm con mèo rồi nhìn nó nghi ngờ hỏi:

- Ngươi thực sự là Tiểu Bạch sao? Trước giờ là ngươi hay là nó? Hay là cả hai ngươi thay phiên nhau đến ăn chực hả?

Mèo đen nằm trên giường ngáp dài, tỏ vẻ không quan tâm. Cao Cảnh nghĩ mình chỉ có thể chăm được một con mèo mà thôi, huống hồ gì con kia quá dữ, con này lại ngoan hơn, còn biết bảo vệ chủ. Y ôm nó lên, thử chọt chọt vào eo nó, con mèo vẫn không có vẻ gì nổi cáu, chỉ là thái độ hơi lạnh lùng. Cao Cảnh lại nhấc hai chân trước nó lên, thử xoay vài vòng, nó cũng chỉ kêu “meo meo” hai tiếng tỏ vẻ không đồng tình rồi thôi. Lòng Cao Cảnh đã quyết, y thích thú ôm hôn lêи đỉиɦ đầu nó rồi vui vẻ tuyên bố:

- Được, chọn ngươi đi, ít nhất ngươi không cào ta, không ăn bánh của ta. Ngày mai chúng ta sẽ cùng nhau bỏ trốn.

Sáng hôm sau, khi Cao Cảnh tỉnh giấc, Tiểu Bạch vẫn nằm ngủ bên cạnh, không có bỏ đi như hôm qua. Y giấu nó vào tủ, rồi đi lên chính điện xem xét tình hình. Dạo quanh thần điện một vòng mà không thấy Bạch Hổ thánh quân đâu, y chắc chắn hắn lại rời đi đánh yêu rồi.

Cao Cảnh mừng thầm, liền nhanh nhẹn bắt tay vào lau chùi dọn dẹp từ trong ra ngoài. Y nghĩ mình sẽ không quay lại nữa, nên sẽ dọn dẹp cho thần quân lần cuối, còn chăm chút kỹ càng hơn thường ngày. Xong việc, y trở về phòng, thả Tiểu Bạch ra khỏi tủ rồi viết một phong thư thể hiện sự biết ơn đối với Bạch Hổ thánh quân.

Tiểu Bạch nằm ở trên bàn, lặng lẽ quan sát Cao Cảnh thu dọn rồi đánh ngáp “meo” một tiếng. Y cho Tiểu Bạch ngồi trong túi vải nhỏ mang trước ngực, chỉ lộ ra cái đầu mèo nho nhỏ. Cao Cảnh vỗ đầu nó rồi trấn an:

- Đừng lo, ta sẽ không để ngươi chịu đói.

Nói rồi, Cao Cảnh đi vào bếp, lấy bánh bao hấp từ sáng gói vào bao giấy. Trước khi đi, y còn cẩn thận đóng cửa lại, sau đó vội vã như tên trộm mà chạy ù xuống thị trấn.

Đến nơi hẹn, Cao Cảnh đã thấy Minh Ngọc chờ sẵn. Y vui mừng vì người bằng hữu này biết giữ lời, nói giúp là sẽ giúp. Thố yêu trông thấy cái đầu mèo trong ngực của y thì chau mày, hỏi:

- Ngươi đem con mèo này theo làm gì?

Y vừa thở hổn hển vừa đáp:

- Nó là bạn của ta. Minh Ngọc đừng lo, nó ăn rất ít.

Hắn cười nhạt mà nói:

- Chẳng lẽ chỉ một con mèo mà ta lại không nuôi nổi hay sao? Chúng ta đi thôi.

Trước đó Minh Ngọc đã đưa cho Cao Cảnh một con hạc giấy truyền âm, chỉ cần y muốn rời đi, bất cứ lúc nào cũng có thể gọi cho hắn. Bây giờ y đã rất háo hức đón chờ một tương lai đầy hứa hẹn, cũng không nghi ngờ gì mà đi theo thố yêu.

- Ta nghĩ mình thích hợp học y thuật. Ta vốn muốn đến hồ tộc để học nghệ, nhưng Hồng Diễm là trưởng lão hồ tộc, ta sợ tỷ ấy về mách với thánh quân nên lại thôi.

Minh Ngọc mỉm cười, định vỗ vai y thì bị con mèo gầm gừ, trừng mắt đe doạ. Hắn vội thu tay về rồi không ngừng ba hoa:

- Cao Cảnh yên tâm. Chúng ta có chi nhánh nhiều nơi, chỗ nào của Linh giới cũng đều có y quán của ta. Gần đây nhất chính là y quán ở Lãnh Yên Cốc. Chúng ta rời khỏi Thiên Dực Sơn, đi về phía Nam năm ngày đường là tới. Phi thuyền của ta có tốc độ rất nhanh. Đến lúc đó, ta đảm bảo không ai có thể tìm được ngươi nữa. Ngươi học nghệ với đại phu của chúng ta, sau này thành tài thì có thể ở lại làm cho ta hoặc làm sinh kế riêng đều được.

Cao Cảnh nghe vậy vô cùng cảm phục Minh Ngọc bởi vì hắn đã sắp xếp chu đáo cho mình. Ở một góc mà y không chú ý, Minh Ngọc khẽ nhếch môi cười gian.

Phi thuyền của thố yêu đúng là vừa lớn lại thoải mái. Bên trong có hai phòng và nhà kho. Khi Cao Cảnh đang quan sát trong ngoài với vẻ ngưỡng mộ thì Minh Ngọc mang vào một bình nước mát mời y dùng.