Chương 20

Bạch Hổ thánh quân bị lời nói của y làm cho kinh ngạc đến mức không thể giữ nổi thái đội lạnh lùng. Hắn chỉ ngơ ngác nhìn Cao Cảnh, sau một lúc lâu mới mở lời:

- Ngươi đã nói đủ chưa.

Cao Cảnh bất giác lùi bước, run rẩy đáp:

- Đủ, đủ rồi.

E là chỉ một chút nữa thôi, cơn thịnh nộ ngợp trời của Bạch Hổ thánh quân sẽ bùng nổ. Cao Cảnh đã chuẩn bị tâm lý sẵn sàng đón nhận. Không ngờ, hắn lại không hành động như y đoán mà sắc mặt càng lúc càng thêm đăm chiêu. Cuối cùng, hắn chỉ nhẹ giọng bảo:

- Ta biết rồi, ngươi trở về đi.

Cao Cảnh tròn mắt nhìn hắn, suýt thì hỏi ra miệng suy nghĩ trong lòng, rằng có phải y chưa đòi hỏi đủ vô lý không? Một chiến thần tính nóng như lửa như hắn, vậy mà lại không tức giận.

Lúc rời đi, Cao Cảnh còn len lén quan sát thái độ của hắn. Bạch Hổ thánh quân vẫn bình tĩnh, cũng không biết là có đồng ý để y rời đi hay không. Y mang trong mình muôn vàn thắc mắc không thể giải đáp mà trở về hậu viện nấu cơm.

Tối đó Tiểu Bạch lại đến, Cao Cảnh đã chuẩn bị sẵn vải sạch và thuốc cao trị thương. Vết thương của nó lành rất nhanh, y khá hài lòng, nghĩ mình không chừng có bàn tay phục dược. Y xoa xoa đầu con mèo rồi nói:

- Tiểu Bạch, mới có hai ngày mà ngươi đã khỏe nhiều rồi. Ta rất có năng khiếu chữa trị đó. Hay là ta rời khỏi thần miếu học y thuật, ngươi thấy có được không?

Tất nhiên là nó không trả lời được mà chỉ lặng lẽ quan sát Cao Cảnh thoa thuốc cao và băng bó cho mình. Y cho con mèo ăn no rồi ôm nó ngủ. Chỉ là sáng hôm sau, Cao Cảnh được một phen hoảng hốt vì vừa mở mắt ra đã thấy Bạch Hổ thánh quân đứng ngay đầu giường. Hắn gọi:

- Dậy luyện công!

Y vội vàng xốc chăn dậy, lo lắng nhìn quanh tìm kiếm. May thay Tiểu Bạch đã rời đi từ sớm, không bị hắn phát hiện. Bạch Hổ thánh quân hỏi:

- Ngươi tìm kiếm cái gì?

Cao Cảnh vừa luống cuống xếp chăn vừa đáp:

- A, không gì cả. Nhưng hôm nay, sớm quá!

Y vừa tỉnh giấc, tóc còn chưa bới, áσ ɭóŧ cũng không mặc chỉnh tề, cho nên vội vội vàng vàng chỉnh trang cho gọn gàng rồi mới chạy theo hắn ra sân. Hắn nhíu mày tỏ vẻ không hài lòng mà nói:

- Không sớm, trễ quá rồi!

Lúc cả hai bước ra sân viện, trời vẫn chưa sáng hẳn, Bạch Hổ thánh quân ném qua cho Cao Cảnh một thanh kiếm gỗ, bảo:

- Bắt đầu từ hôm nay, chúng ta không luyện linh lực nữa, luyện kiếm.

Cao Cảnh bị sức nặng của thanh kiếm gỗ làm cho kinh ngạc. Y khó nhọc nhấc kiếm lên nhưng mãi mà không đuợc.

- Thánh quân, thanh kiếm này nặng quá, ta không cầm nổi.

- Kiếm này không dùng tay để cầm, là dùng tâm để cầm.

Cao Cảnh càng nghe càng không hiểu, tâm của y cũng đâu có tay. Nhưng y vẫn cố sức thử một lần nữa. Chuôi kiếm thì nhẹ nhưng mũi kiếm như nặng cả ngàn cân, không thể nào nhấc khỏi mặt đất. Bạch Hổ thánh quân từ tốn giảng giải:

- Chỉ khi nào tâm vô tạp niệm thì mới có thể cầm kiếm này. Trong lòng ngươi lúc nào cũng nghĩ đến lười biếng, thích nghe lời ngon tiếng ngọt, cuối cùng khiến tâm đầy tạp niệm. Ngươi phải biết, buông bỏ mới là đúng đắn nhất.

Cao Cảnh cảm thấy lời của hắn tuy nhẹ nhàng nhưng cảm giác vô cùng khó chịu. Đây là mắng khéo sao? Mới sáng sớm còn buồn ngủ mà lại phải ở đây nghe Bạch Hổ thánh quân xỏ xiên, y rất bực mình, bèn bực bội ném kiếm xuống đất rồi phát hờn:

- Ta đã là đá sỏi không thể mài, thánh quân cần chi phí sức. Ta không luyện!

Bạch Hổ thánh quân nhìn thấy thanh kiếm gỗ bị vứt xuống đất thì sắc mặt liền tối sầm. Cao Cảnh hơi chột dạ nhưng ngay lập tức lên tinh thần. Y biết chắc lần này hắn sẽ tức giận, không nhịn được mà đuổi y đi thôi. Không ngờ, hắn không nổi giận mà chỉ nói:

- Được, không thích thì không luyện nữa.

Nói xong, hắn liền rời đi. Cao Cảnh vẫn không thể tin được là hắn không nổi giận. Chẳng phải trước đây khi y làm sai đều bị hắn mắng rất dữ sao? Hiện tại, hắn lại trở nên hiền như bụt làm cho y hoang mang vô cùng.

- Không đúng, người này chắc chắn không phải là Bạch Hổ thánh quân, lẽ nào hắn là yêu quái giả dạng để lừa ta?

Rồi y len lén bám theo sau, phát hiện hắn đang đi một đường thẳng ra khu rừng phía sau núi. Nơi này là thánh địa của Thiên Dực Sơn, xung quanh vô cùng vắng vẻ, không có con quái nào dám lẩn trốn.

“Rầm” một tiếng, chim chóc kêu réo thảm thiết, xao xác bay đầy trời. Toàn thân Cao Cảnh co rúm, vội nấp vào một tảng đá lớn, bịt chặt mũi miệng của mình, không dám tạo ra chút động tĩnh nào, sợ không khéo sẽ bị hắn phát hiện.

Chỉ một chưởng đã khiến gần mười gốc cây trong rừng ngã rạp. Hẳn là hắn đang trút giận đây mà. Cao Cảnh nghĩ, nếu cơn phẫn nộ này đổ lên đầu mình thì đầu thai sớm là cái chắc.

Kể từ lúc đó, Cao Cảnh không dám chọc giận hắn nữa. Xem ra Bạch Hổ thánh quân sẽ không đồng ý cho y rời thần miếu.

Buổi tối, Tiểu Bạch vẫn đến đúng giờ cơm. Cao Cảnh thấy những vết thương chằn chịt trước đó chỉ còn là những vệt hồng nhạt thì vui mừng. Nó gần như đã khỏe mạnh hoàn toàn. Y xem tới xem lui mà xuýt xoa:

- Thật là thần kỳ! Ta đúng là có năng khiếu. Nhưng mà thánh quân không cho phép ta rời đi, chẳng lẽ ta phải ăn hại ở đây suốt đời?

Rồi Cao Cảnh thở dài. Y vuốt ve con mèo rồi nói với nó:

- Tiểu Bạch, ngươi cũng phải cẩn thận đó. Nếu để thánh quân phát hiện ngươi ở đây ăn chực, không chừng sẽ ném ngươi đi. Hay da... buổi sáng nay, thánh quân doạ ta muốn rớt tim ra ngoài. Ta chỉ muốn trốn đi luôn. Tiểu Bạch có muốn đi với ta không?