Trước nay, Cao Cảnh chưa từng có kinh nghiệm băng bó vết thương, cho nên chỉ có thể tùy tiện dùng quần áo cũ quấn nó lại. Sau đó thì một người một mèo nhìn nhau, y lúng túng nói:
- Xin lỗi, ta không biết băng bó, nhưng mà máu ngừng chảy chắc là ổn rồi đó.
Cao Cảnh bế nó lên bàn, đặt đĩa thức ăn trước mặt. Con mèo vẫn không có vẻ gì là muốn ăn. Y đành phải từng thìa từng thìa một đút cho nó. Lúc này nó mới chịu há miệng. Y mỉm cười, vuốt vuốt đầu Tiểu Bạch rồi nói:
- Xem ra ngươi bị thương nên ngoan hơn nhiều. Chắc chắn là rất đau đây. Lần trước, ta bị gãy chân cũng rất đau, nhưng mà ta sợ làm phiền đến bọn họ cho nên không dám than thở. Tiểu Bạch đúng là can đảm, bị đau cũng không kêu rên. Chúng ta đúng là có duyên, chủ nào tớ nấy. Nếu một ngày ta rời khỏi thần miếu, chắc chắn sẽ mang ngươi theo.
Hình như Tiểu Bạch hiểu được những gì Cao Cảnh nói. Nó khập khiễng tiến tới ủi ủi bàn tay của y với vẻ cảm thông. Tối đó, y cho Tiểu Bạch ở lại trong phòng mình, bởi vì y sợ nó có thương tích trong người thì sẽ bị con thú khác ăn hϊếp. Cao Cảnh lại sợ nó bị lạnh nên đem nó lên giường cùng ngủ với mình, thậm chí còn cho nó đắp chăn.
Không ngờ, sáng hôm sau thức dậy, Cao Cảnh đã không thấy Tiểu Bạch đâu. Y nhớ mình có chuyện quan trọng cần trưng cầu ý kiến của Hồng Diễm, cho nên mới đi lên chính điện chờ nàng ta trở về. Tuy nhiên người cần gặp lại không thể gặp được, ngược lại còn gặp người mà y đang muốn tránh mặt.
Sau một thời gian dài không xuất hiện, Bạch Hổ thánh quân nay lại đang ngồi chễm chệ trên chính điện, hình như hắn đang lên danh sách gì đó trên giấy. Cao Cảnh vừa bắt gặp hắn bèn vội vã lỉnh đi.
Hắn liền lên tiếng gọi:
- Cao Cảnh, vào đây!
Bị chỉ mặt, Cao Cảnh đành phải xoay người ngoan ngoãn tiến vào chờ được sai bảo. Bạch Hổ thánh quân không thèm ngước nhìn, vừa ghi chép vừa hỏi:
- Ngươi tu luyện tới đâu rồi?
Cao Cảnh nhỏ giọng đáp:
- Vẫn như cũ, không thể thi pháp.
- Tức là không có tiến bộ, mà còn thụt lùi.
Cao Cảnh cúi đầu càng thấp hơn. Y nghĩ có thể Bạch Hổ thánh quân đã quá thất vọng với mình rồi, không muốn giữ mình ở lại thần miếu lâu hơn. Cho nên Cao Cảnh đã chuẩn bị tinh thần để đón nhận sự việc sắp đến. Không ngờ Bạch Hổ thánh quân không nói thêm gì nữa mà chỉ thở dài rồi xoa xoa hai thái dương.
- Xem ra là ta đã dạy dỗ ngươi không tốt. Hôm đó, rõ ràng ngươi có thể thi pháp nhưng rồi đâu lại vào đấy. Chứng tỏ ngươi thực sự có khả năng tu luyện, nhưng chỉ tại phương pháp dạy dỗ của ta sai. Cho nên bây giờ, ta phải đổi mới phương pháp.
Cao Cảnh kinh ngạc mà ngẩn lên nhìn Bạch Hổ thánh quân. Thực sự, hắn đang nghiêm túc, không có ý gì khác. Điều này càng làm cho y cảm thấy áy náy nhiều hơn. Ngập ngừng một lúc, Cao Cảnh mới dám trình bày:
- Thực ra thánh quân không cần nhọc lòng vì ta nữa, ta tự biết bản thân vô dụng, đã lãng phí hết mấy năm dạy dỗ của ngài. Ta, ta sẽ rời khỏi thần miếu. Thánh quân có thể tìm một người tài giỏi khác về giúp đỡ cho ngài.
Nghe thế, hắn liếc mắt nhìn y với vẻ sắc lạnh, trầm giọng hỏi:
- Ai cho ngươi ý tưởng này?
Đột nhiên Cao Cảnh cảm thấy lạnh cả sống lưng, y ngập ngừng đáp:
- Là...là ta tự nghĩ.
Bạch Hổ thánh quân trông bộ dáng khúm núm của y thì cau mày, lớn tiếng hỏi:
- Ngươi đang sợ hãi cái gì? Ta đáng sợ lắm sao?
Cao Cảnh thầm nghĩ, ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống người khác của hắn đủ để dọa người rồi. Hắn còn đang dùng nó để trừng y chằm chặp, không khác nào muốn gϊếŧ người ngay lập tức. Như vậy chưa đủ đáng sợ hay sao?
Thấy y im lặng, hắn lại hỏi tiếp:
- Tại sao lại không trả lời? Ta chỉ vô tình đá ngươi vào đống lửa, đuổi ngươi khỏi chính điện, mắng ngươi vài lần hơi lớn tiếng mà thôi. Như vậy ngươi liền cho là ta muốn đuổi ngươi đi sao?
Cao Cảnh bổ sung thêm:
- Còn đổ oan cho ta một lần nữa.
Bạch Hổ thánh quân nhớ lại, đúng là có chuyện này. Hắn gật đầu, bảo:
- Đều là chuyện nhỏ cả. Nếu ngươi không vừa ý, tại sao lại không nói ra mà tự suy nghĩ lung tung?
Nghe hắn hỏi, y cảm thấy ấm ức vô cùng, rõ ràng như vậy còn bảo y suy nghĩ lung tung là như thế nào?
Đột nhiên Cao Cảnh nảy sinh một ý tưởng táo bạo. Nếu y làm cho hắn tức giận, chắc chắn hắn sẽ đuổi người, y cũng có lý do chính đáng để rời khỏi thần miếu. Nghĩ rồi y hít một hơi dài, hạ quyết tâm, nhìn thẳng vào mắt hắn mà trả lời rành rọt:
- Chính vì những chuyện đối với thánh quân chỉ là cây kim, nhưng với ta nó lại lớn như gậy như ý đấy. Người đau là ta, người mất mặt là ta, người bị mắng là ta, chứ không phải ngài. Thánh quân mắng ta không sai, ta cứ thích nghĩ lung tung đấy. Ta còn cho rằng người thu nhận ta, dạy dỗ ta, thì sẽ coi ta như người thân mà đối xử, nhưng chính người đã phủ nhận không phải sao? Là ta bất tài vô dụng, không xứng. Ta là một khúc củi mục, không thể đẽo gọt. Vậy thì tại sao thánh quân không bỏ mặc ta đi, để ta tự sinh tự diệt? Chẳng lẽ vì lời hứa của thần không thể làm trái? Vậy thì hôm nay, chính ta muốn rời khỏi thần miếu, không phải là thánh quân không có trách nhiệm. Người cũng không cần phải áy náy hay phải chịu thiên phạt. Vậy thì có điều gì khiến cho thánh quân phải đắn đo nữa? Ngài chỉ cần gật đầu, ta liền rời đi ngay. Thánh quân không đồng ý cho ta rời đi thì sau này không được xem thường ta, khi dễ ta, tổn thương ta. Cho dù ta làm sai, ngài cũng không được mắng ta. Còn nữa, không được dùng ánh mắt gϊếŧ người đó nhìn ta nữa, trông không khác gì thiên lôi đòi mạng.
Cao Cảnh tuôn ra một tràng dài rồi ôm ngực thở hổn hển, giống như chỉ cần dừng lại một hơi thì lập tức sẽ không thể nói tiếp được. Đôi chân y run rẩy, phải cố gắng lắm mới không để mình ngã xuống.