Lúc Cao Cảnh vác cái bụng đói vào bếp để làm chút gì đó lót dạ thì phát hiện có một nồi cháo đã nấu sẵn từ bao giờ, khói bốc lên nghi ngút, vẫn còn nóng hổi. Y vô cùng cảm động.
- Mặc dù Hồng Diễm tỷ rất hay trêu chọc ta nhưng lại nấu cháo cho ta ăn, tấm lòng thật tốt.
Nhưng mà niềm vui của Cao Cảnh kéo dài không lâu. Ngay khi muỗng cháo đầu tiên vào miệng, y lập tức cảm giác như thức ăn và đầu lưỡi của mình đã sống dậy, đang không ngừng đánh nhau trong đó.
Cao Cảnh không chịu được mà phun ra:
- Sặc, mùi vị kinh khủng gì đây?
Không ngờ tấm lòng thì tốt mà thành quả lại khủng khϊếp như thế. Để tránh lãng phí thức ăn, y đành phải cố nuốt chửng từng ngụm, từng ngụm cháo mà trong lòng không ngừng đổ lệ.
Buổi chiều, khi Cao Cảnh đang ôm cái bụng ê ẩm nằm nghỉ trong phòng thì nghe tiếng hô to gọi nhỏ ngoài sân. Thì ra là Minh Ngọc tìm đến. Hắn còn xách theo túi to túi nhỏ. Cao Cảnh rất vui vẻ mời hắn vào trong sân.
- Hôm qua, ta nghe nói đại phu của hồ tộc đã đến thần miếu khám bệnh. Ta đoán Cao Cảnh không khỏe, sao rồi, đã đỡ chưa?
Thấy thố yêu ân cần hỏi han, Cao Cảnh thực tình kể lại đầu đuôi sự việc, y vì tẩm bổ quá độ mà bị phản tác dụng. Minh Ngọc đã hiểu liền cười nói:
- Là do ta không chu đáo, không biết Cao Cảnh thể nhược, quà tặng này đúng là không tốt. Lần sau ta sẽ mang đến thứ khác tốt hơn.
Y vội xua tay:
- Không, không, Minh Ngọc đừng tặng nữa, tốn kém lắm.
- Chỉ cần được kết giao với Cao Cảnh thì chút quà mọn có xá gì, trong nhà không thiếu.
Minh Ngọc này có khiếu ăn nói, khơi gợi đề tài, nói mãi không hết chuyện. Cao Cảnh chưa bao giờ được nghe nhiều chuyện thú vị như thế, nên rất thích thú.
- Minh Ngọc, sao ngươi lại hiểu biết nhiều như vậy?
- Đi nhiều thì sẽ gặp nhiều, hơn nữa dưới phàm giới còn có cái gọi là thoại bản, ghi chép rất nhiều câu chuyện thú vị. Hay là lần sau ta lại mang đến vài quyển tặng cho ngươi.
Cao Cảnh mừng rỡ hỏi:
- Thật sao? Vậy có làm phiền Minh Ngọc không?
Hắn cười xua tay:
- Không phiền, chúng ta là bằng hữu thân thiết, đó chỉ là chuyện nhỏ.
Minh Ngọc ngồi chơi một lát rồi cáo từ. Hắn hẹn lần sau lại đến, Cao Cảnh rất mong chờ. Lần này, hắn lại tặng không ít đồ ăn ngon. Y không nỡ ăn hết một lần bèn đem cất vào bếp, định bụng ăn dần.
Không ngờ vừa rời đi không lâu, lúc Cao Cảnh trở lại thì phát hiện có con mèo đen đang ăn vụng số bánh ngọt của mình. Y buồn bực quát:
- Mèo đen, ngươi lại ăn vụng đồ ngon của ta rồi. Cháo trong nồi sao không ăn, hả?
Con mèo đẩy đẩy cái nồi tỏ vẻ ghét bỏ, sau đó lại tiếp tục gặm bánh ngọt. Cao Cảnh lập tức giành lại một phần.
- Cái này để cho ta. Ngươi cũng thật là kén chọn. Còn biết lựa cái ngon mà ăn nữa.
Nó ăn xong thì ngoe nguẩy đuôi, nhảy khỏi cửa sổ. Cao Cảnh mang số bánh ít ỏi còn lại giấu trong phòng.
Vừa hôm trước được nghỉ ngơi, hôm sau Cao Cảnh đã phải dậy sớm để rèn luyện cơ thể và làm bài tập linh lực. Bạch Hổ thánh quân một lần nữa đích thân hướng dẫn cho y tạo sóng trên mặt hồ. Không ngờ lần này y lại đạt được kết quả ngoài mong đợi, Cao Cảnh đã có thể sử dụng chút linh lực. Y mừng như điên mà reo lên:
- Thành công rồi, thực sự có sóng, ta làm được rồi. Thánh quân, ta làm được rồi!
Cao Cảnh vui đến mức nhảy cẫng lên. Bạch Hổ thánh quân đang lấy làm lạ thì Cao Cảnh lại tiếp tục sử dụng thật chú tạo lửa. Sau một cái búng tay, ngọn lửa nhỏ màu xanh lục xuất hiện trên đầu ngón tay của y. Cao Cảnh lại muốn thử đạp khí phi hành. Bạch Hổ thánh quân liền ngăn y lại, nhắc nhở:
- Cẩn thận một chút, ngươi chưa sử dụng thành thạo.
Mặc dù Cao Cảnh liên tục vâng dạ nhưng trong lòng đã gấp đến không nhịn được muốn thử ngay. Hai chân y từ từ rời mặt đất. Cho đến khi cả người y đã bay cao hơn ngọn cây thì Bạch Hổ thánh quân bất chợt có linh cảm không ổn.
Quả nhiên khi Cao Cảnh muốn phi hành thì lập tức bị rơi từ trên cao xuống. Hắn vội bay lên nhanh như cắt, đỡ lấy y rồi từ từ hạ xuống mặt đất. Mặc dù Cao Cảnh được một phen hoảng sợ, nhưng nhiều hơn hết là sự phấn khích. Y vừa thở dốc vừa hớn hở nói:
- Thánh quân, thì ra ta thực sự không vô dụng. Ta đã có thể sử dụng pháp thuật rồi. Ta thực sự rất vui.
Trái lại với mong chờ được khen ngợi của Cao Cảnh, Bạch Hổ thánh quân vẫn không có vẻ gì là vui mừng. Khi chân vừa chạm đất, hắn lập tức lớn tiếng trách mắng:
- Vừa rồi ta đã cảnh báo ngươi trước. Vậy mà ngươi vẫn không tự lượng sức mình. Ngươi có biết hoàn cảnh lúc nãy rất nguy hiểm không? Nếu không có ta, ngươi đã có thể bị thương nặng rồi.
Cao Cảnh hồn nhiên đáp:
- Nhưng có thánh quân ở đây, người sẽ không để ta bị thương được.
Hắn nghe vậy thì lại càng thêm tức giận, nói:
- Ngươi không nên đặt an nguy của bản thân vào người khác. Ngay cả ta cũng vậy.
Cao Cảnh lờ mờ cảm nhận được Bạch Hổ thánh quân đang tức giận, nụ cười của y chợt vụt tắt. Y ngẫm nghĩ rồi nhỏ giọng phản bác:
- Ta chỉ là nghĩ sao nói vậy thôi. Người cứu ta khỏi Vãn Ngâm hồ, nuôi ta lớn, dạy ta tu luyện. Thánh quân vừa là cha vừa là thầy, tất nhiên ta phải tin tưởng người rồi.
Đột nhiên, Bạch Hổ thánh quân quát:
- Ta không phải cha, cũng không phải thầy của ngươi.
Nói rồi, hắn bỏ đi một mạch, bỏ lại Cao Cảnh bơ vơ giữa núi rừng. Y thoáng kinh ngạc vì thái độ gay gắt của hắn. Nhưng, sau một lúc suy nghĩ lại, y bèn cúi gằm mặt, cảm thấy xấu hổ trào dâng, nước mắt thi nhau rơi xuống.