Cao Cảnh đã đi học mấy năm, y hiểu được việc gả cho người ta là cái dạng gì, cho nên liền lắc đầu với vẻ không vui, nói:
- Không được! Ta là nam nhân, ta phải cưới vợ, sau đó sinh vài ba đứa nhỏ để nó hiếu kính ta, về già tất sẽ chăm sóc cho ta. Hồ ly lão sư đã nói, vạn vật trên thế gian đều vận hành theo cách này.
Hồng Diễm nghe Cao Cảnh nói thì phá lên cười sằng sặc:
- Ôi chao, tức cười chết ta rồi, ha ha ha. Ngươi nghe theo lời ả hồ ly đó là chết dở. Thử hỏi có cô nương nào chịu gả cho ngươi không đã. Mà cho là có đi nữa, đến lúc đó lại sinh ra một bầy ngốc nghếch giống như ngươi thì cả Linh giới sau này sẽ tràn ngập ngốc tử mất. Ha ha ha...
Cao Cảnh bị nàng ta cười nhạo thì tức giận đến đỏ cả mặt. Vì cớ gì nàng cứ bảo y là tên ngốc mãi thế. Y đã cố gắng hết sức để học hành, trí thông minh cũng ngày càng cải thiện. Chỉ vì y phát triển muộn hơn những con yêu khác mà cho rằng y sẽ mãi mãi ngu ngốc là quá khinh người.
Hồng Diễm thấy Cao Cảnh xụ mặt thì biết mình đã chọc giận y rồi nên không tiếp tục buông lời trêu ghẹo nữa mà đến bảng công tác đánh dấu lại nhiệm vụ đã hoàn thành, sau đó nhận nhiệm vụ mới. Xong, nàng trông thấy Cao Cảnh vẫn còn không vui thì cười mà nói:
- Này, ta chỉ đùa chút thôi mà. Tiểu tử ngươi cũng biết để bụng rồi đấy à?
Cao Cảnh quay mặt đi.
- Ta không.
- Hầy, đúng là giận rồi nhỉ. Đợt này ta phải đi Tây Hải một chuyến để bắt con giao nhân gây hại cho ngư dân. Nghe nói nước mắt giao nhân hoá thành châu ngọc, vừa tròn vừa sáng. Ta lấy về một ít cho ngươi bắn bi nhé!
Cao Cảnh nghe thế thì có chút động lòng, bèn hắng giọng rồi bảo:
- E hèm, ta không phải trẻ con nữa, không chơi bi. Nhưng mà, nếu tỷ mang chúng về cho ta, ta sẽ để dành chúng lại, sau này dùng làm sính lễ cưới vợ.
Hồng Diễm nhịn cười đến đau cả bụng. Nàng ta giả vờ ngạc nhiên mà tròn mắt hỏi:
- Ngươi nghiêm túc đấy à? Muốn cưới vợ chứ không muốn gả đi sao?
Cao Cảnh thực sự nổi giận, y quả quyết nói thẳng:
- Đúng vậy, đằng nào ta cũng có sinh được đâu, gả đi cũng chẳng ai thèm. Ta muốn cưới vợ!
Giọng của Cao Cảnh hơi lớn. Đúng lúc Bạch Hổ thánh quân bước vào chính điện nên nghe rõ mồn một. Hắn nghiêm nghị ngồi xuống chủ vị rồi trầm giọng quở trách:
- Học hành không nên thân mà đã muốn cưới vợ. Cao Cảnh, ngươi cũng thật giỏi mơ mộng.
Rồi hắn đặt một bình sứ nhỏ lên bàn, do mạnh tay một chút nên âm thanh hơi vang. Cao Cảnh cúi gằm mặt, có chút xấu hổ vì Bạch Hổ thánh quân hiểu lầm. Hồng Diễm vẫn còn muốn tiếp tục trêu chọc Cao Cảnh thêm chút nữa nên tươi cười nói:
- Thánh quân cũng nghe thấy rồi đó. Khúc gỗ cháy đã lớn, muốn cưới vợ rồi. Ta muốn tìm một mối tốt gả y đi, cho y hưởng phúc nhưng y không chịu. Hay là người làm chủ đi, muốn gả y đi, hay để y cưới vợ.
Không ngờ Bạch Hổ thánh quân cho là thật, liền đập bàn, khiến cho Hồng Diễm và Cao Cảnh giật mình thon thót. Hắn lớn tiếng quát:
- Cao Cảnh không nên thân cũng do ngươi gieo rắc vào tâm trí y những điều linh tinh bậy bạ. Y mới bao nhiêu tuổi mà đã lo tính chuyện yêu đương hả?
Hồng Diễm trông thấy dáng vẻ sợ hãi của Cao Cảnh bèn vội đánh trống lảng, cho y một cơ hội chuồn đi.
- A, ta có chuyện muốn bàn bạc riêng với thánh quân. Khúc gỗ cháy mau đi làm việc của ngươi!
Cao Cảnh như được đại xá, lập tức đứng dậy muốn tẩu thoát. Đột nhiên Bạch Hổ thánh quân lên tiếng giữ y lại:
- Khoan đã, uống hết cái này rồi hẵn đi.
Hắn chỉ vào lọ sứ được đặt trên bàn. Cao Cảnh nghĩ bụng Bạch Hổ thánh quân muốn bồi dưỡng cho mình để có thể tiếp tục tu luyện, nhưng mà hôm qua vừa ăn nhân sâm, y đã mệt đến chết đi sống lại, hôm nay lại phải dùng thuốc, e là còn phải chịu khổ nhiều hơn.
Thấy Cao Cảnh vẫn đứng đó chần chừ mãi, không dám uống. Hồng Diễm liền cầm cái lọ đưa đến cho y rồi dịu dàng bảo:
- Nghe nói ngươi cần bồi bổ, thứ này rất tốt nha. Đích thân thánh quân lấy về đó, không dễ có mà dùng đâu. Hãy uống đi, ngoan ngoãn!
Cao Cảnh nhìn sang Bạch Hổ thánh quân, thấy hắn vẫn nhìn mình chờ đợi. Y nghĩ hắn đã vì y mà tìm linh dược quý giá về, không uống chính là không lễ phép. Cho nên Cao Cảnh phải dằn lòng mà dùng.
Nước thuốc vừa vào miệng, trong dạ Cao Cảnh liền nôn nao. Thứ thuốc này vừa sền sệt vừa tanh tưởi. Y cố nén cơn buồn nôn mà nuốt hết vào bụng. Song vì quá khó uống, y vội vã bưng miệng mà kêu với Hồng Diễm:
- Cái mùi này thật khó ngửi quá, ta muốn nôn...
Quả thực y sắp chịu không nổi rồi, Hồng Diễm thấy thế thì lập tức khuyên bảo:
- Ấy ấy ấy, của quý hiếm có khó tìm. Ngươi mà nôn là không nể mặt thánh quân đâu.
Sau đó, nàng ta rót một ly nước mát cho Cao Cảnh uống để xua tan cảm giác khó chịu. Y uống mấy ngụm liền thì cảm thấy tốt hơn đôi chút, sau đó liền cáo từ rời đi, không dám ở lại đây thêm giây phút nào nữa.
Bạch Hổ thánh quân biết y còn mệt, bèn ra lệnh:
- Hôm nay ngươi nghỉ ngơi đi.
Cao Cảnh cúi đầu vâng lệnh rồi bỏ chạy. Lúc bóng y đã khuất, Hồng Diễm mới tặc lưỡi lắc đầu với thái độ mỉa mai mà nói:
- Thánh quân biết quan tâm người khác rồi, còn cho Cao Cảnh uống cả máu thuồng luồng cơ. Ta cũng sắp mệt chết. Sao thánh quân không cho ta một ít?
Bạch Hổ thánh quân không thèm nghĩ cũng biết Hồng Diễm muốn thêm lợi ích. Hắn lạnh nhạt đáp:
- Lớn tuổi thì nên vận động nhiều một chút, tự nhiên cơ thể dẻo dai khỏe mạnh, không cần dùng thuốc. Ngươi có rảnh rỗi thì đi Tây Hải bắt giao nhân cho ta.
Hồng Diễm nghe hắn nói mình lớn tuổi thì lập tức nổi giận.
- Thánh quân thật không biết lịch sự là gì cả, tuổi tác của phụ nữ không phải thứ để đem ra bàn luận đâu. Ta vừa về đến thôi, còn mệt bở hơi tai, ta muốn nghỉ ngơi một thời gian.
Hắn chỉ nhàn nhạt đáp rồi lấy sách ra đọc:
- Vậy thì trừ lương.
Đồng tiền đi liền khúc ruột. Hắn cắt ruột của nàng, làm sao nàng ta chịu được. Hồng Diễm với dáng vẻ đau lòng, giả vờ ấm ức:
- Ngài, ngài... Được, không cho ta nghỉ chứ gì? Vậy thì ta muốn tìm thêm người phụ giúp, thánh quân không phản đối chứ?
- Tùy ngươi.
Mặt hắn lạnh tanh, dù sao tiền lương của bọn kia, chắc chắn là trách nhiệm của Hồng Diễm. Nàng ta cảm thấy mình thiệt thòi, bèn phun ra hai chữ:
- Thiên vị.
Nói rồi nàng ta ôm một bụng tức giận mà rời đi. Bạch Hổ thánh quân mặc kệ, hắn lại tiếp tục đọc sách, trong đầu vẫn còn lảng vảng lời nói của Hồng Diễm lúc nãy. Cao Cảnh đã lớn rồi. Không hiểu sao, hắn cảm thấy có chút khó chịu.