Lần tái ngộ đêm đó đối với Cao Cảnh chính là một chuyện không ngờ được, vừa có chút xấu hổ, vừa có chút hụt hẫn, vừa có chút hân hoan. Thì ra hắn vẫn còn nhớ đến một thụ yêu nho nhỏ trong sân nhà như y.
Khi A Hoãn dẫn Cao Cảnh đến gặp Bạch Hổ thánh quân tại chính điện, y đã ngập ngừng rất lâu mới dám bước qua bậc cửa. May quá, lần này y không bị đuổi ra ngoài nữa.
- Đừng đuổi ta đi được không? Ta sẽ không làm người mất mặt.
Cao Cảnh mếu máo nói trong mơ. Gương mặt của y vì sốt mà đỏ bừng như tôm luộc, vầng trán lấm tấm những giọt mồ hôi, nơi khoá mắt có hơi ướt lệ. Bạch Hổ thánh quân bất giác siết lấy bàn tay nhỏ bé của y trong lòng bàn tay mình một chút. Hắn biết rõ Cao Cảnh đang rất khó chịu, thậm chí còn gặp ác mộng. Hắn tự hỏi mình đã làm gì khiến cho y sợ hãi bị đuổi đi đến như thế. Hắn là thần, thất hứa không được.
Nghĩ đoạn hắn tiếp tục độ linh khí cho Cao Cảnh, hy vọng y dễ chịu hơn một chút. Nhớ đến số linh dược mà mình cất công lên thiên giới mang về, hắn khẽ thở dài. Hắn nhận thấy mình đã suy nghĩ không thấu đáo. Cơ thể y bị tổn thương căn cốt trầm trọng, làm sao có thể chịu nổi đại bổ quá đột ngột như thế này. Bạch Hổ thánh quân nghĩ, thôi thì đợi y khỏe lên rồi dùng sau cũng không muộn.
- Gia gia, ta muốn ôm ôm.
Cao Cảnh lè nhè nói, trong khi đôi mắt vẫn nhắm nghiền. Hắn buộc miệng đáp:
- Càn quấy, ta không phải là A Hoãn, ông ta có thể ôm ngươi, còn ta...
Đột nhiên hắn phát hiện, chính mình còn lớn tuổi hơn A Hoãn rất nhiều, vậy thì tại sao A Hoãn có thể xem y là con cháu mà đối đãi còn hắn lại không được? Nhìn dáng vẻ khó chịu đến đáng thương của y, hắn lại không nhịn được, muốn an ủi một chút.
Thế là hắn thuận đà leo lên giường nằm cạnh Cao Cảnh để cho y ôm, nhân tiện dễ dàng độ khí cho y. Cao Cảnh lập tức vòng tay qua eo hắn, rồi bất chợt nhíu mày bảo:
- A Hoãn béo lên rồi, vậy thì ông không được tranh thức ăn với ta nữa.
Bạch Hổ thánh quân bị lời nói này làm cho mạch suy nghĩ chậm lại vài giây, sau khi hiểu được, hắn cố nén giận mà gầm gừ trong cổ họng:
- Thiếu hiểu biết, đây gọi là cường tráng, không phải béo.
Hôm sau, khi ánh nắng mặt trời đã khá chói chang, Cao Cảnh mới tỉnh. Y hốt hoảng nhận ra mình đã ngủ quên mất, quên cả châm dầu lẫn đốt đèn. Y cố gắng đi lên chính điện xem thử. Không ngờ mọi thứ đã đâu vào đấy. Đang ngạc nhiên không thôi thì Hồng Diễm vươn vai bước vào. Lúc này, Cao Cảnh mới vỡ lẽ.
Nàng ta đấm lưng thùm thụp, miệng ngáp dài một tràng rồi than thở:
- Ôi chao, mệt chết ta rồi!
Cao Cảnh nhanh nhảu chạy đến đón nàng rồi tươi cười bảo:
- Hồng Diễm tỷ vất vả rồi!
Nàng ta ngồi xuống ghế dựa, chân gác lên bàn, cả người vô lực như xác chết mà rêи ɾỉ:
- Không xong rồi, cứ ngỡ sắp phát tài, không ngờ là đeo gông vào cổ. Thà rằng cứ như trước đây, ta giúp thánh quân một chút qua loa còn được thưởng. Bây giờ nó đã thành nhiệm vụ của ta, làm không tốt còn bị mắng. Còn đâu là mặt mũi của trưởng lão hồ tộc nữa? A, ta muốn nghỉ việc.
Cao Cảnh nhanh nhẹn đấm chân, bóp vai cho nàng ta rồi chân thành nói:
- Ta biết Hồng Diễm tỷ vất vả, để ta xoa bóp cho tỷ nhé!
Hồng Diễm thoải mái đến nở nụ cười hài lòng, xoa xoa đầu của Cao Cảnh, khiến cho tóc tai vừa chải gọn của y trở nên rối nùi.
- Chỉ có khúc gỗ cháy là đáng yêu thôi. Bên phải, mạnh một chút. Ai da, đúng là dễ chịu!
Y vui vẻ nói:
- Hồng Diễm tỷ cũng phải thông cảm cho thánh quân. Mỗi khi có chút thời gian, người đều ra ngoài, cũng không phải dồn hết công việc cho tỷ.
Hồng Diễm nghĩ đi nghĩ lại thấy Cao Cảnh nói cũng đúng. Vậy mà lúc trước, một mình Bạch Hổ thánh quân đảm đương hết tất cả mọi việc mà không thấy hắn than mệt, đúng là trâu bò.
Bây giờ hắn vừa tranh thủ buổi sáng dạy dỗ Cao Cảnh tu luyện, buổi chiều lại đi bắt yêu. Thử so sánh một chút, Hồng Diễm liền âm thầm sợ hãi trong lòng. Nếu trời cho nàng đắc đạo thành thần, rồi mỗi ngày đều phải nai lưng ra đáp ứng thỉnh cầu của tín đồ, phổ độ chúng sinh thì thà rằng nàng yên phận làm một hồ tiên nhàn tản còn hơn.
Cao Cảnh còn hơi đau đầu, y ngồi xuống lau mồ hôi trên trán rồi uống một ngụm nước mát, sau đó thở dài, cảm thán:
- Chỉ tiếc là ta quá vô dụng, không giúp gì được cho thánh quân, còn làm phiền ngài ấy lo nghĩ vì ta. Nếu có nhiều người giúp đỡ thánh quân thì tốt quá. Khi đó, ngài ấy không cần phải vất vả như thế này nữa.
Nghe y nói, Hồng Diễm như được khai sáng, nàng ta vỗ bàn bảo rằng:
- Đúng vậy, ấy thế mà ta không nghĩ ra. Bên ngoài Linh giới thiếu gì kẻ mạnh, đâu phải chỉ mỗi Thiên Dực Sơn mới có. Ta sẽ chiêu mộ về đây vài con yêu thú có tư chất làm việc cho ta. Bọn chúng ấy mà, chỉ cần được ăn no là sẽ bán mạng.
Cao Cảnh cảm thấy lời này có chút khó hiểu liền giương mắt nhìn Hồng Diễm. Nàng ta cười cười rồi nâng cằm của y lên, ngọt ngào nói:
- Không phải ta nói khúc gỗ cháy ngươi đâu. Ngươi thì khác, ngươi là do thánh quân đích thân mang về trông giữ thần miếu, chính là người nhà. Chậc chậc, nhìn gương mặt này đi. Ngươi nói xem, ngươi giống ai vậy?
Cảm thấy nàng đang đùa bỡn mình, y bèn gạt tay Hồng Diễm ra rồi đáp:
- Có lẽ là giống phụ thân đó. Đã rất lâu rồi, ta không còn nhớ rõ gương mặt của ông ấy nữa.
- Vậy thì mẫu thân ngươi lúc hoá hình chắc chắn rất xinh đẹp. Cho nên ngươi không cần nhìn người phàm nào làm khuôn mẫu mà vẫn lớn lên như thế này.
Y bĩu môi.
- Ý là khen ta đúng không?
Hồng Diễm che miệng cười, bảo:
- Cái đồ ngốc nhà ngươi không có tiền đồ gì cả, chi bằng ta mang về một con yêu thú mạnh mẽ rồi gả ngươi cho hắn, để hắn che chở cho ngươi. Nếu không ngươi chắc chắn sẽ bị thiệt.