Sau khi tiễn đại phu về, Cao Cảnh suy nghĩ mãi cũng không ra cách cứu vãn bản thân. Khi y đang nấu cơm trong bếp với tinh thần chán chường thì Bạch Hổ thánh quân bước vào, nói:
- Linh mạch của ngươi có thương tổn, ngươi cần phải bồi bổ cơ thể. Củ nhân sâm hôm đó rất tốt, nấu lên đi! Ta lên thiên giới một chuyến.
Hắn chỉ bảo đơn giản có bấy nhiêu, sau đó liền rời đi. Cao Cảnh nghe lời, bèn lấy nhân sâm ra rồi hầm lên cho mềm. Y nấu nhân sâm giống như canh củ cải, nêm nếm cho vừa miệng rồi múc ra bát, mang vào phòng mà nhấm nháp, tâm trạng háo hức hẳn lên vì được ăn đồ tốt.
Không ngờ chỉ vừa ăn được một nửa, Cao Cảnh đã cảm thấy đầu óc mình quay cuồng, thần trí trở nên mơ hồ. Y cho là thứ này quá bổ không thể ăn hết một lần. Thế là y mò mẫm đến bên giường rồi nằm xuống nghỉ.
Cứ thế, Cao Cảnh nhanh chóng chìm vào giấc ngủ. Đến chiều, lúc tỉnh giấc, y nhận thấy mình đã đỡ chóng mặt. Đưa mắt nhìn qua bát nhân sâm trên bàn, y bất giác mà rùng mình.
Ai bảo đồ đắt tiền là ngon đâu, Cao Cảnh chỉ thấy nó vừa dở vừa tiếc đứt ruột. Sau khi dùng nhân sâm, không những y chẳng cảm thấy khoẻ hơn, mà trong bụng còn cồn cào, nôn nao khó chịu vô cùng.
Suy đi tính lại, Cao Cảnh vẫn quyết định gặm nốt nửa củ nhân sâm còn lại. Nếu Bạch Hổ thánh quân đã bảo rằng nó có tác dụng thì dù cho có không ngon đến thế nào y cũng phải dùng để nhanh chóng hồi phục.
Đến nửa đêm, khi Bạch Hổ thánh quân trở về thì trông thấy thần miếu tối đen một màu, không có chút ánh sáng. Hắn cho rằng Cao Cảnh lại quên không thắp đèn, cho nên đành tự mình đi thắp. Vừa xong, hắn lập tức đến hậu viện tìm y ngay.
Không ngờ hậu viện cũng không khác chính điện là mấy, nơi nơi tràn ngập bóng tối. Bạch Hổ thánh quân bỗng cảm thấy bất an, bước chân cũng nhanh hơn một chút. Cửa phòng Cao Cảnh được mở toang, ánh sáng được thắp lên, phát hiện Cao Cảnh nằm gục trên bàn, hắn vội vàng tiến đến đỡ y dậy. Vừa chạm vào trán, hắn liền cảm nhận được nhiệt độ cơ thể của Cao Cảnh nóng ran như lửa, bèn lay lay y mà gọi:
- Cao Cảnh, tỉnh!
May là Cao Cảnh vẫn còn ý thức, song tinh thần có vẻ không tỉnh táo mấy. Y mở mắt ra, nhìn quanh đầy mơ hồ. Cho đến khi phát hiện có người đang cố lay mình dậy, Cao Cảnh mới hỏi với vẻ mặt khó hiểu:
- Ai? A Hoãn phải không?
Biết y đang không nhận thức rõ hoàn cảnh, hắn không giải thích nhiều, chỉ gặng hỏi:
- Vì sao ngươi trở thành như thế này?
Y ôm bụng, mếu máo nói:
- Ta, ta đau đầu, chóng mặt, ta rất buồn ngủ. A Hoãn, ta khó chịu, ta, ta đau bụng, còn muốn nôn, nhưng ta không nôn được...
Bạch Hổ thánh quân đỡ y về giường nằm, rồi xoay người trở ra, định đi tìm đại phu hồ tộc đến khám cho Cao Cảnh. Nhưng mà y cứ bám lấy hắn không buông, miệng liên tục gọi A Hoãn, rêи ɾỉ, than thở kêu đau. Hắn lại không đành lòng rời đi.
Đột nhiên hắn phát hiện trên bàn có cái bát ăn dở, chỉ còn chút nước canh. Hắn bèn tiến đến, bưng lên ngửi thì nhận ra là mùi nhân sâm. Hắn chau mày rồi hỏi người đang quằn quại trên giường:
- Ngươi ăn hết cả củ nhân sâm đó sao?
Cao Cảnh mơ màng đáp với giọng ấm ức vô cùng:
- Là thánh quân bảo ta ăn đó. Nhân sâm khó ăn muốn chết, còn không ngon bằng bánh ngọt của phàm giới đâu. Ta ăn xong liền đau đầu, chóng mặt, rất là bứt rứt. A Hoãn, thuốc này vừa mắc lại vừa dở, lần sau không ăn nữa, không ăn nữa, hic...
Bạch Hổ thánh quân thở dài bất lực rồi lắc đầu bảo:
- Đây là nhân sâm thật, cũng không phải đồ giả. Như vậy là do cơ thể của ngươi hư nhược, không chịu nổi đại bổ mới ra nông nỗi này. Ta cũng quên hỏi ý kiến của đại phu trước, xem ra...
Xem ra, là do Bạch Hổ thánh quân sơ ý, nên làm cho Cao Cảnh phải chịu khổ một phen. Nhưng hắn lại không thừa nhận mình lỡ sai, chỉ cảm thấy có chút áy náy.
Cao Cảnh nhăn nhó, lăn lộn trên giường, lúc thì kêu nhức đầu, lúc thì kêu đau bụng. Y vừa nức nở vừa hỏi trong mơ hồ:
- A Hoãn ta đau quá, ta có chết không?
Bạch Hổ thánh quân bèn tiến đến đầu nằm của Cao Cảnh, đặt ngón trỏ trên trán y, muốn giúp y độ chút linh khí, giảm bớt cơn đau. Tuy nhiên Cao Cảnh cứ ôm bụng quằn quại, không chịu nằm yên một chỗ khiến cho hắn không thể thi pháp. Hắn bực mình hỏi:
- Ngươi không nằm yên được sao?
Y đột ngột bấu chặt lấy bàn tay của hắn rồi kêu rên thảm thiết:
- Ta cảm thấy mình sắp chết rồi, hu. Trong bụng ta giống như có ngọn lửa đang thiêu đốt. Hu hu, A Hoãn, ta rất đau, A Hoãn, có phải ta sắp chết không?
Bạch Hổ thánh quân càng thêm áy náy, bèn nhỏ giọng an ủi:
- Không chết được, chỉ cần chịu qua cơn đau là khỏe thôi.
- Nhưng đau lắm ta không chịu được, gia gia, ta muốn xoa xoa, hu hu...
Hắn vỗ nhẹ lên đầu y rồi bảo:
- Vậy ngươi cố nằm yên để ta độ khí cho thì sẽ không đau nữa.
Cao Cảnh nhịn đau, mồ hôi tuôn ra ướt đẫm cả gối nằm. Hai tay y bấu chặt vào cánh tay của Bạch Hổ thánh quân cứ đòi xoa bụng. Bất đắc dĩ, hắn đành dùng một tay độ khí, một tay còn lại thì xoa bụng cho y.
Cơn đau qua đi, Cao Cảnh cũng dần dần chìm vào giấc ngủ. Trong mơ màng, y chập chờn thấy được vài hình ảnh xưa cũ, khi mình bị thiêu đốt, bị ngọn lửa nóng rát nuốt chửng, bị cơn gió lốc sắc bén như dao cắt đi từng thớ thịt trên cơ thể.
- Đau, đau quá!
Rồi Cao Cảnh cảm thấy cơ thể mình đang rơi xuống một cái hố đen bất tận. Cho dù có kêu gào khản cả giọng cũng không ai cứu mạng, tuyệt vọng và sợ hãi tột cùng.
Sau đó y mơ về những ngày tháng mà khúc gỗ cháy đã sống không bằng chết. Cơ thể nó bị thiêu cháy, co rút đến không còn hình người, không thể bước đi mà chỉ có thể lăn lóc như hòn đá.
Y bị người ta xem như rác rưởi, đến lợn, gà cũng khinh thường y xấu xí. Đói thì ăn lá cây và cỏ dại, khát thì uống nước dưới sông hồ, ấy vậy mà y vẫn sống. Niềm khao khát sống của y mãnh liệt đến như thế, vì y có một niềm tin, tin rằng có một ngày y sẽ sống rất tốt, hoặc là có một người nào đó cho y cuộc sống rất tốt.
Và người đó đã xuất hiện. Hắn mang Cao Cảnh thoát khỏi địa ngục, cho y một chốn dung thân. Mặc dù y không được gặp người đó thường xuyên, nhưng y luôn tâm niệm rằng hắn chính là người sẽ mang đến nguồn sống cho mình, cưu mang mình, là người quan trọng nhất.
Có lần nghe A Hoãn nói Bạch Hổ thánh quân đã trở về thần miếu, y liền vội vã đến tìm hắn để bày tỏ tấm lòng biết ơn và thành kính của mình. Không ngờ, Cao Cảnh lại bị hắn đuổi ra ngoài, với thái độ ghét bỏ.
Bạch Hổ thánh quân chê Cao Cảnh bẩn, vì làm sàn nhà bị lem luốc bởi than cháy trên cơ thể của y. Từ đó y lờ mờ nhận ra, không phải cứ được nhận nuôi là sẽ mãi mãi được ở lại. Một ngày nào đó, y sẽ phải rời xa hắn. Và Cao Cảnh cũng không dám léo hánh đến chính điện nữa.
Cũng khá lâu sau này, khi đã nhận thức nhiều hơn một chút, y mới biết hắn là thần, là một vị chiến thần thượng cổ được muôn người kính trọng, tôn sùng. Tín đồ của hắn rải rác khắp tam giới với rất nhiều thân phận cao quý. Họ bái lạy hắn, quỳ mọp dưới chân hắn. Cho nên một kẻ xấu xí, kinh tởm như y làm sao có thể làm bẩn mắt hắn được. Và y đã nghĩ mình sẽ bình lặng mà sống nơi hậu viện như thế, âm thầm giữ nỗi tôn kính trong lòng mà thôi.