Chương 13

Tối đến, Cao Cảnh vì mãi ngắm củ nhân sâm mà quên luôn giờ giấc. Bạch Hổ thánh quân từ Linh Sơn trở về, trông thấy đèn sắp cạn dầu mà vẫn không thấy Cao Cảnh châm thêm bèn đến phòng y tìm người.

Vừa mở cửa phòng, hắn bắt gặp Cao Cảnh đang che giấu vật gì đó ở sau lưng, thái độ còn có phần chột dạ. Hắn biết tỏng y đang có chuyện giấu giếm mình, bèn mở lời tra hỏi:

- Hôm nay, ngươi ở thần miếu có chuyện gì sao?

Cao Cảnh lắp bắp đáp:

- Thưa, Thánh quân đã về rồi! Không, không, vẫn bình thường, bình thường.

- Vậy ngươi che giấu cái gì sau lưng đó?

Biết mình không thể chiếm riêng lễ vật, Cao Cảnh đành phải đưa củ nhân sâm ra cho hắn xem rồi kể lại đầu đuôi sự việc.

- Minh Ngọc tặng lễ vật cho ta, là ta tham lam, muốn giữ vật này làm của riêng. Thánh quân, ta đã biết lỗi rồi! Lễ vật là của thần miếu. Ta, ta sẽ lập tức cất vào kho.

Hắn nghe y giải thích xong cũng không có phản ứng gì gọi là tức giận, chỉ lạnh lùng bỏ lại một câu rồi rời đi:

- Nếu hắn đã tặng lễ vật cho ngươi thì là của ngươi, cứ giữ lấy.

Hôm sau, vẫn là tiết mục cũ, Cao Cảnh không thi pháp được nên bị Bạch Hổ thánh quân mắng. Chỉ là hôm nay, hắn mắng hơi lâu hơn bình thường. Giọng hắn gay gắt:

- Linh khí, mấu chốt là linh khí, ngươi có nhìn rõ bản chất của nó chưa?

Cao Cảnh càng thêm mù mờ mà gãi đầu. Linh khí còn có bản chất nào nữa? Y thành thật đáp:

- Ta có thể thấy được, nhưng mà chúng không thích ta. Ta muốn bắt chúng, chúng liền chạy mất.

Hắn tỏ vẻ không hài lòng:

- Bậy bạ, làm gì có chuyện linh khí chạy mất. Ngươi tưởng tượng cũng giỏi lắm.

Y lập tức giải thích:

- Ta nói thật mà.

Hắn cao giọng bảo:

- Chính vì ngươi lơ đễnh, cứ hay suy nghĩ lung tung nên mới không tập trung hấp thu linh khí của trời đất vào cơ thể được. Đừng viện cớ vô lý nữa!

Cao Cảnh nói không lại, chỉ đành cúi đầu, thất vọng không thôi. Bạch Hổ thánh quân trông thấy vẻ mặt đáng thương của y thì lập tức mềm lòng, không trách mắng nữa.

Rồi hắn bắt đầu làm mẫu thêm một lần cho y xem. Hai tay bắt ấn trước ngực, miệng niệm thần chú. Mặt hồ trước mặt liền xuất hiện một vài sóng nước hình tròn. Cường độ của chúng càng lúc càng mạnh sau đó biến thành xoáy nước to dần.

Cao Cảnh chăm chú quan sát rồi thực hành làm theo, nhưng mặt hồ bên phía y vẫn tĩnh lặng, không chút gợn sóng. Bạch Hổ thánh quân thấy thế thì thở dài.

Hắn biết, mắng y chỉ làm cho tình hình tệ hơn. Cao Cảnh cũng vô cùng thất vọng. Hắn hít vào một hơi cố gắng kiên nhẫn chỉ dạy:

- Để ta giúp ngươi một lần, cố nhớ cảm giác đó rồi lặp lại lần nữa.

Bạch Hổ thánh quân tiến tới, đứng phía sau Cao Cảnh. Hắn vừa đọc pháp chú, vừa nắm lấy hai bàn tay đang bắt ấn của y, từ từ rót linh lực vào. Ngay lập tức, xoáy nước xuất hiện. Cao Cảnh mừng rỡ kêu lên:

- Được rồi, ta làm được rồi.

Tuy nhiên khi Bạch Hổ thánh quân từ từ buông tay ra, xoáy nước cũng dần biến mất. Cao Cảnh thử niệm pháp chú một lần nữa nhưng vô dụng. Y khó hiểu nhìn Bạch Hổ thánh quân nói:

- Sao lại không được rồi? Rõ ràng vừa rồi ta đã có chút cảm giác. Thánh quân, vừa rồi ta đã làm được thật đó.

Vẻ mặt Bạch Hổ thánh quân lộ rõ sự thất vọng. Điều này chứng tỏ, Cao Cảnh không có chút thiên phú tu luyện nào cả. Dù cho y có học thuộc lý thuyết làu làu nhưng thực hành không được thì cũng là phí công vô ích.

Cao Cảnh cảm thấy rất không cam tâm. Y cố gắng lâu như vậy, pháp chú nào cũng thuộc, ấn cũng bắt rất chuẩn nhưng lại không thi pháp thành công lần nào. Chẳng lẽ chỉ có đi đầu thai thì mới có cơ hội tu luyện?

Nghĩ rồi, y nhặt một hòn đá ném xuống nước để trút nỗi bực dọc trong lòng. Hòn đá tạo nên một chút xao động trên mặt hồ, nhưng chỉ một chốc mọi thứ lại trở về yên tĩnh.

Bỗng nhiên, Bạch Hổ thánh quân lên tiếng an ủi:

- Có thể do sự cố nào đó lúc ngươi còn nhỏ mà linh mạch đã bị thương tổn, dẫn đến khó khăn trong tu luyện.

Bạch Hổ thánh quân nhớ về lần đầu tiên gặp mặt Cao Cảnh. Lúc đó y còn là một khúc gỗ cháy đen. Sự việc hắn vô tình đá Cao Cảnh vào đống lửa chỉ là tình cờ tạo thêm chút thương tổn cho y.

Có thể trước đó cơ thể Cao Cảnh đã bị thiêu cháy dữ dội, tổn thương đến căn cốt. Là y may mắn giữ được mạng, từ trong tro tàn bò ra. Tình hình Vãn Ngâm Hồ phức tạp vô cùng, Cao Cảnh còn sống đã là một kỳ tích hiếm có.

Không hiểu sao, Cao Cảnh lại nghĩ đến Minh Ngọc. Trong lòng lại nhen nhóm hy vọng, y nói:

- Thánh quân, Minh Ngọc có rất nhiều linh dược quý hiếm, nhà hắn lại có đại phu. Ta muốn thăm khám một chút, biết đâu lại gặp may.

Bạch Hổ thánh quân chau mày, có vẻ không đồng tình.

- Đại phu có rất nhiều, không nhất thiết phải đến tìm hắn. Hồ tộc cũng có.

Đột nhiên hắn lại nổi quạo khiến cho Cao Cảnh không thể nói gì thêm. Mặc dù không hiểu lý do, nhưng y biết tính khí của thần quân này vốn mưa nắng thất thường nên cũng không ngạc nhiên mấy.

Rất nhanh, đại phu của hồ tộc đã được mời đến. Ông ta bắt mạch cho Cao Cảnh hồi lâu. Càng lúc, đôi mày càng nhíu sâu, lộ rõ vết nhăn trên trán. Rồi ông ta nói với Bạch Hổ thánh quân:

- Thưa thánh quân. Linh mạch của thụ yêu này đều đã bị khô nứt cả. Nhưng may là linh căn vẫn còn nguyên vẹn, không có ảnh hưởng gì tới việc tu luyện. Vốn dĩ, y càng tu luyện thì linh mạch sẽ càng tươi tốt hơn, thương tật cũng theo đó mà lành lặn.

- Vậy thì tại sao y không thể tu luyện?

- À, y không thi pháp được là do không có linh lực mà thôi. Nói cho dễ hiểu thì trong cơ thể y rống rỗng, không có chút linh lực nào cả. Y không dẫn dắt linh khí vào cơ thể được thì lấy đâu ra linh lực mà tiêu tốn.

Cao Cảnh gật đầu lia lịa rồi nhìn Bạch Hổ thánh quân nói:

- Ta đã bảo linh khí chạy trốn mà thánh quân không tin.

Hắn vẫn chưa tin tưởng Cao Cảnh lắm nhưng hồ ly đại phu chắc chắn không dám nói lời xằng bậy trước mặt thần quân. Hắn bèn hỏi lại hồ ly đại phu:

- Ta chưa bao giờ nghe nói đến căn bệnh này. Đại phu, rốt cuộc là Cao Cảnh có tu luyện được không?

Đại phu gật đầu chắc nịch:

- Được, tất nhiên là được. Chỉ cần có linh khí thì liền tu luyện được thôi.

Trường hợp của Cao Cảnh giống như một người chết khát giữa hồ. Xung quanh y đầy linh khí nhưng lại không có cách nào hấp thu được.