Chương 12

Bạch Hổ thánh quân hồi tưởng một chốc. Đúng là lúc đó, hắn có trả lời như thế thật. Nhưng cũng do Hồng Diễm nói không rõ ràng, hắn lại không để tâm mấy, cuối cùng gây nên hiểu lầm không đáng có. Trông thấy vẻ mặt oan ức của Cao Cảnh, hắn cảm thấy áy náy nhiều hơn vừa rồi một chút. Nhưng y đợi mãi mà chỉ nghe hắn nói được một câu cho xong chuyện:

- Quay về rồi thì tốt.

Hồng Diễm nhìn thái độ dửng dưng của Bạch Hổ thánh quân thì vô cùng ngứa mắt. Nàng ta bèn tiến tới, giật lấy quyển sách trên tay của hắn rồi vỗ đen đét vào trang giấy, không ngại vạch trần tại chỗ.

- Rõ ràng thánh quân cũng quan tâm y mà, giả vờ lạnh lùng cho ai xem đây?

Cao Cảnh nhìn kỹ thì thấy quyển sách bị cầm ngược. Mặc dù vẫn còn giận nhưng y lại bị tình cảnh này làm cho buồn cười đến cực điểm. Cao Cảnh nhịn cười đến đỏ mặt, lại sợ bị hắn phát hiện nên vội vàng xoay người đi chỗ khác. Tuy Bạch Hổ thánh quân bị Hồng Diễm làm cho muối mặt, nhưng không hiểu sao hắn không tức giận mà trong lòng lại cảm thấy nhẹ nhõm bội phần.

Làm ầm ĩ một trận, cuối cùng Cao Cảnh vẫn không nhận được lời xin lỗi nào cả. Y hơi thất vọng. Tối đó, sau khi tắm rửa xong chuẩn bị đi ngủ, Cao Cảnh bước vào phòng thì thấy trên bàn có một túi giấy đựng đủ loại bánh ngọt. Y hiếu kỳ cầm lên ăn, thế mà lại phát hiện đây là loại bánh ngọt của phàm giới chứ không phải loại được mua dưới chân núi.

Lúc sáng, Hồng Diễm vừa báo cáo công việc xong thì đã nhanh chóng đi làm nhiệm vụ tiếp theo cho Bạch Hổ thánh quân. Vì vậy không cần suy nghĩ cũng biết túi bánh này là của ai mang đến.

- Xem ra thánh quân cũng không lạnh lùng như ta tưởng tượng. Quà xin lỗi này ta sẽ nhận.

Nghĩ rồi Cao Cảnh thích ý ngồi ăn hết túi bánh ngọt rồi mới đi ngủ.

Không biết có phải Bạch Hổ thánh quân cảm thấy có lỗi vì đã oan ức Cao Cảnh hay không mà kể từ hôm đó hắn không thường xuyên mắng y nữa. Dù có đôi lúc hắn vì Cao Cảnh không làm được bài tập linh lực mà nổi giận nhưng tuyệt nhiên vô cùng kiềm nén, không còn lớn tiếng làm cho Cao Cảnh áp lực chuyện học hành.

Một hôm, Bạch Hổ thánh quân được mời lên Linh Sơn, không có ở thần miếu. Cao Cảnh rãnh rỗi, định bụng sẽ lén xuống thị trấn chơi thì bất ngờ có người đến tìm.

Hắn là một con thố yêu, bề ngoài cũng khá dễ nhìn. Thì ra thố yêu này nghe nói ở thần miếu có một thụ yêu rất xinh đẹp nên hắn cố ý ăn mặc thanh lịch, chải chuốt bóng lưỡng đến đây ngỏ lời àm quen:

- Xin tự giới thiệu, ta tên Minh Ngọc. Nghe nói người trông giữ thần miếu là một thiếu niên anh tuấn. Hôm nay hân hạnh được diện kiến, quả là danh xứng với thực. Chẳng hay Cao Cảnh có thể bớt chút thời gian rảnh rỗi để cùng ta du sơn ngoạn thủy hôm nay không?

Cao Cảnh tròn mắt nhìn hắn, ngạc nhiên hỏi:

- Sao ngươi lại biết tên của ta?

Hắn cười rồi đáp:

- Hỏi thăm một chút là biết.

Cao Cảnh lắc đầu.

- Ta không thể tự ý rời khỏi thần miếu.

- Thánh quân không có ở đây, sẽ không biết được.

Bây giờ Cao Cảnh đã biết khôn lên không ít. Dù cho thần miếu không có nhiều của cải, nhưng ít hay nhiều cũng phải mua bằng linh thạch. Yêu này cố ý dụ dỗ y rời thần miếu, đoán chắc là có động cơ không đàng hoàng. Nghĩ vậy, y thẳng thắng từ chối:

- Không được, ta không đi đâu cả. Nếu ngươi muốn cúng bái thì mời lên chính điện. Đây là hậu viện, không tiếp khách.

Nói rồi Cao Cảnh lập tức đóng cửa, trong lòng bực bội vì dự định không thành. Y có trách nhiệm trông coi thần miếu, nếu nơi này xảy ra chuyện thì y sẽ khó ăn nói với Bạch Hổ thánh quân.

Thố yêu vẫn không bỏ cuộc. Hắn đập cửa rồi nói vọng vào:

- Cao Cảnh đừng hiểu lầm, ta chỉ muốn kết giao bằng hữu với ngươi thôi mà. Không đi cũng được, ta có chút lễ vật tặng cho ngươi đây.

- Tặng cho ta?

Nghe có quà, Cao Cảnh bèn mở cửa. Thố yêu lập tức nở nụ cười lấy lòng.

- Đây là tấm lòng của ta. Ngươi trông giữ thần miếu rất vất vả, nên nhận.

Cao Cảnh nghĩ cũng đúng. Hơn nữa, đây là lần đầu tiên có tín đồ dâng lễ vật lên thần miếu mà lại là tặng cho mình. Cao Cảnh rất vui vẻ nhận lấy.

- Đa tạ.

- Vậy ta có thể vào trong trò chuyện với Cao Cảnh một lát không?

Vì thố yêu quá nhiệt tình cho nên đã thành công thuyết phục Cao Cảnh cho mình vào sân ngồi. Giữa sân có một cây lựu đỏ to bằng hai người ôm, bóng mát xum xuê, trên cành cây có treo một cái xích đu bằng gỗ. Thuở nhỏ, Cao Cảnh đòi mãi A Hoãn mới làm cho, đến giờ vẫn còn dùng tốt.

Dưới tán cây bên phải có đặt một bộ bàn bằng đá, mặt bàn được lau chùi sạch sẽ, bóng loáng đến mức có thể soi được mặt người. Cao Cảnh mời thố yêu ngồi và dùng nước mát mà y nấu.

Thố yêu rất dẻo miệng, cứ khen ngon không ngớt lời làm cho Cao Cảnh vui tít thò lò. Y còn đem trái cây trên thần điện xuống cho thố yêu ăn. Hai người trò chuyện khá hợp, chủ yếu là thố yêu có khiếu ăn nói, khiến cho Cao Cảnh cảm thấy rất thoải mái, không gò bó.

Đoạn, y cầm hộp quà lên, lắc lắc rồi hỏi thố yêu:

- Lễ vật này là gì vậy? Ta có thể mở ra xem không?

- Được chứ, chỉ mong Cao Cảnh đừng chê quà mọn.

Cao Cảnh mở hộp ra thì thấy bên trong có một gốc nhân sâm to bằng hai lóng tay. Loại dược liệu quý giá này y chỉ nghe nói qua, chưa từng nhìn thấy chứ đừng nói là được chạm vào. Trước đây, chưa có tín đồ nào dâng cúng món đồ quý giá như thế. Y xuýt xoa bảo:

- Ôi, quà này chắc là rất đắt, ta không thể nhận. Vô công bất thụ lộc.

Y nghĩ giá trị của củ sâm này còn lớn hơn cả cái sân viện mà y đang ở cho nên liền trả lại cho thố yêu. Minh Ngọc vội xua tay.

- Ấy, quà tặng rồi sao có thể lấy lại được. Cao Cảnh cứ nhận đi! Đây là tấm lòng của ta, là do muốn kết giao với ngươi đó. Hơn nữa, đối với ta, chút này không đáng là gì cả.

Y nghe thế thì kinh ngạc hỏi:

- Ngươi có nhiều tiền như vậy?

Thố yêu ra vẻ tự hào nói rằng:

- Không giấu giếm gì, thực ra ta có sinh kế buôn bán dược liệu. Khắp linh giới này, ai mà không biết đến, thố yêu ta nắm trong tay nhiều loại dược liệu hiếm gặp, lúc cần đến để bảo mệnh thì ngàn vàng cũng khó cầu. Cho nên trong nhà vẫn là có của ăn của để, dư sức lo cho hơn trăm miệng ăn của gia nhân.

- Ồ!

Cao Cảnh gật gù, thầm thán phục trong lòng. Xem ra, điều kiện của hắn cũng không thua kém gì các đại hộ của hồ ly. Vậy mà vừa rồi y còn cho rằng người ta có ý đồ xấu xa, đúng là quá đa nghi.